PostHeaderIcon Hạnh phúc là khi…

Gần đây, mẹ Anh rơi vào nhóm người mà lâu nay vẫn khinh bỉ là những người hay nói « chẳng có thời giờ ». Thật sự là chẳng biết thời gian đã trôi qua thế nào mà thoắt cái đã đến 11h tối, sáng dậy rời khỏi giường mà vẫn chưa muốn mở mắt và buổi chiều về thì chẳng tìm được lúc nào để chơi với Misan, Wayna thì khỏi nói, 7h15 tối đã ôm bình sữa đi ngủ mất rồi.  Ngày này qua ngày khác cứ vậy mà lướt qua, ngẩng đầu lên lại thấy cái danh sách những việc cần làm vẫn cứ  còn vài cái đã đến kì hạn.

Cô giáo của Misan viết tin cho phụ huynh biết điều thú vị gần đây trên lớp; giờ học về phát triển cảm xúc, cô hỏi các em thấy vui/hạnh phúc khi nào. Misan nói là Misan hạnh phúc khi đến chơi nhà chị em họ( nguyên văn: Je suis heureux quand je vais chez ma cousine). Misan đâu có chị em họ nào ở Pháp, nên chỉ có thể là Mio với Mina. Thiệt là thương con gái, con làm cả nhà bất ngờ.

Misan hỏi bố mẹ hạnh phúc khi nào? vậy là lần lượt từng người nói ra những điều làm mình hạnh phúc.

Misan : khi tắm piscine ở nhà bà Ngoại với cái phao con thiên nga, khi đi biển, khi mặc bỉm, ngậm ti giả vì con thấy con là em bé.

Mẹ: lượm được tiền, ăn mà ko mập, khi Misan ko khóc nhè( Misan nghe tới khúc này thì phản đối ngay » mẹ không thể hạnh phúc khi như vậy được ». Mẹ :hả… tại sao ko hả con, hạnh phúc có nhiều kiểu mà?)

Bố: được ngủ nhiều, đọc  sách, khi chơi với Misan& Wayna, khi Misan uống hết sữa trong bình ( tới đây thì Misan đáp ứng ngay, Misan nói « để con uống hết sữa » rồi chạy đi tìm bình sữa lúc nãy đang uống dở để tu hết). Tại sao hạnh phúc của bố được Misan đáp ứng ngay mà hạnh phúc của mẹ thì Misan lại phản đối?

Kết quả cho những giây phút tâm tình này là Misan lên giường ngủ lúc 10h tối. Mẹ ngồi viết những dòng này lúc 11h tối sau khi làm xong những việc cần làm, tối nay ngủ trể nhưng mai vẫn phải dậy sớm vì Wayna, như cái chuông báo thức đến khoảng 6h30 sẽ thức dậy, rồi sáng mai có hẹn người đến sữa chữa nhà vệ sinh….Một ngày vẫn chỉ có 24h.

Hạnh phúc là bây giờ có thể ngủ hẳn 10 tiếng mà khi mở mắt ra kim đồng hồ chỉ 6h30 thôi.

Bonus tin ko liên quan:

Ỏ nhà trẻ hôm nay, người ta thông báo Wayna có…chí, con chí, đúng rồi đó, cái con kí sinh, hút máu người, làm ngứa ngáy, ghê ghê, gớm gớm ….đã đến và ở lại và …hạnh phúc trên đầu cô Ba. Mẹ với bà Ngoại ko kiềm được đã vạch đầu cô kiểm tra ngay, quả nhiên thấy có mấy cái trứng, tức là nó đã có đời F1, F2..

Biết tin thì chẳng sợ, gì chứ hồi xưa mẹ Anh cũng có, bắt chí cho dì Út, cậu Tuấn còn thấy vui…Nhưng nghĩ tới những việc sẽ có thêm trong weekend này thì thấy ngán: đi mua thuốc, đánh vật với cô Ba để gội đầu bằng thuốc, giặt nóng gối mền, cắt tóc cho Wayna, kiễm tra xem Misan có bị tấn công ko, biết đâu mẹ Anh cũng có (lần đầu tiên thấy bị hói cũng có cái lợi)

Cô Ba đúng là con của xã hội; sinh ra ở bv công, đi nhà trẻ công và rước hết những căn bệnh của môi trường công: thủy đậu, tiêu chảy, chí, sắp tới chắc sẽ bị ghẻ, sốt xuất huyết…

 

PostHeaderIcon Xin visa đi Pháp

Đã gởi thư mời (attestation d’accueil) bằng chuyển phát DHL, về nhà ông bà Nội . Dự trù cuối ngày thứ 2 ( 13/02/2017) thư sẽ đến.

Dưới đây là thông tin về chuyện xin visa đi Pháp, ông bà xem để chuẩn bị. Việc quan trọng đầu tiên là đặt hẹn với Đại sứ quán hay Lãnh sự quán. Có thể đặt hẹn bằng cách điện thoại hay đăng kí trên mạng. Ông bà thấy cái nào tiện thì làm.

 

 

Thông tin ở trang web của đại sứ quán là ở đây: http://www.ambafrance-vn.org/Thong-tin-chung-ve-thi-thuc

 

Địa chỉ nộp hồ sơ:Bạn có thể nộp hồ sơ tại văn phòng Đại sứ quán hoặc Tổng lãnh sự quán. Tùy theo địa phương của bạn mà đến đúng theo địa chỉ như sau:

  • TP. Hồ Chí Minh:
    + Địa chỉ: Văn phòng Tổng lãnh sự quán Pháp – 27 Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1.
    + Điện thoại: (08) 3520 6800.
  • Hà Nội:
    + Địa chỉ: Văn phòng Đại sứ quán Pháp – 57 Trần Hưng Đạo, Hà Nội.
    + Điện thoại: (04) 3944 5700

Đặt lịch hẹn nộp sơ xin visa Pháp

Có 02 cách để bạn có thể đặt lịch hẹn nộp hồ sơ xin visa đi Pháp với LSQ Pháp, bạn hãy lựa chọn phương án tốt nhất cho mình. Và lưu ý rằng LSQ chỉ tiếp nhận hồ sơ khi đã đặt lịch hẹn từ trước chứ không nhận hồ sơ không có lịch hẹn. Nên đây là bước quan trọng, cần thiết bạn phải thực hiện trước khi đến trực tiếp văn phòng LSQ.

  1. Đặt qua tổng đài điện thoại: Bạn có thể gọi trực tiếp vào số 1900 6780 (chỉ áp dụng cho thuê bao Việt Nam) để đặt lịch hẹn
    + Thời gian nhận cuộc gọi từ thứ hai đến thứ sáu 8.00 – 17.00.
    + Nhân viên lãnh sự sẽ hỏi bạn một số câu hỏi chung chung như: tên, tuổi, số passport, dự tính đi ngày nào, đi bao lâu, đi những nước nào, hồ sơ đã hoàn tất chưa, và đưa ra một ngày giờ và hỏi bạn có thể tới LSQ để nộp hồ sơ vào ngày giờ ấy không?
    + Sau đó bạn sẽ được cung cấp lịch hẹn (nên tránh thời điểm tháng 09 để đặt lịch hẹn và được cấp visa nhanh hơn, thời điểm này có khá nhiều hồ sơ)
  2. Đặt qua website trung gian của LSQ Pháp: Bạn truy cập vào website: https://fr.tlscontact.com/ đăng ký tài khoản, sau đó vào mail kích hoạt tài khoản, đăng nhập và đặt lịch hẹn ngay trên website này. Đây là một website trung gian với LSQ Pháp giúp mọi người có được lịch hẹn dễ dàng hơn và có nhiều thông tin bổ ích, bạn không hề mất một khoản phí nào cho việc đặt lịch hẹn.
    + Lưu ý: bạn chỉ thực hiện một lần và điền chính xác thông tin, không được submit 2 lần vì như thế hồ sơ của bạn sẽ bị loại vào hồ sơ ảo.

Trong 2 cách này thì đặt qua điện thoại bạn sẽ có được lịch hẹn nhanh hơn, còn đối với đặt qua website bạn sẽ có sẵn tài khoản mà sau này có thể dùng để kiểm tra tình trạng hồ sơ cũng như kết quả hồ sơ của mình.

Danh sách giấy tờ cần cung cấp đối với thị thực ngắn hạn (xem file pdf)

1. Các văn bản không thể thiếu khi nộp hồ sơ

  • Mẫu đơn xin thị thực Schengen : điền rõ ràng, ghi ngày và ký tên
  • 01 hình thẻ đáp ứng đủ các tiêu chí sau : ảnh chụp phần đầu của đương đơn, chụp từ phía trước mặt, chụp gần thời điểm nộp đơn, người trong hình giống người thực, khổ hình 3.5 cm x 4.5 cm, là hình màu trên nền trắng đồng màu (phông nền có màu không được chấp nhận), đầu để trần.
  • Hộ chiếu có hiệu lực, được cấp không quá 10 năm, còn giá trị ít nhất ba tháng sau ngày rời khỏi lãnh thổ các nước thành viên Shengen, còn ít nhất 2 trang trắng : Nộp bản chính và bản photocopie tất cả các trang thông tin và các trang có dấu (nếu có).
  • Sổ hộ khẩu : Nộp bản chính và bản photocopie.
  • Lệ phí hồ sơ : trả bằng tiền mặt bằng đồng VN tương đương với 60 Euros.
    Lưu ý : lệ phí hồ sơ không được hoàn lại trong trường hợp từ chối cấp thị thực.

2. Giấy tờ chứng minh mục đích của chuyến đi

Đi du lịch hay mục đích cá nhân :

  • Thư mời của một cá nhân trong trường hợp lưu trú tại nhà của cá nhân này ==> giấy bảo lãnh (attestation d’accueil)==> Tụi con gởi bằng DHL

3. Giấy tờ chứng minh chỗ ở :

Chứng minh chỗ ở :

  • trong trường hợp lưu trú tại nhà một cá nhân – bản chính giấy bảo lãnh (attestation d’accueil) (http://vosdroits.service-public.fr/F2191.xhtml) do Tòa thị chính nơi lưu trú cấp. Trình bản chính + bản sao : Tụi con gởi bằng DHL

4. Khả năng tài chính :

  • Giấy tờ chứng minh đương đơn có đủ khả năng tài chính bảo đảm cho các chi phí của chuyến đi trong khu vực Schengen : sao kê tài khoản ngân hàng 3 tháng gần nhất, chứng nhận số dư tài khoản, sổ tiết kiệm, phiếu lương 3 tháng gần nhất, xác nhận mức lương của người sử dụng lao động (bản chính + bản sao).
  • Chứng minh tài chính: Giấy tờ nhà đất (photo, sao y bảng chính), sổ tiết kiệm hoặc số dư tài khoản ngân hàng (tối thiểu 100.000.000 VND), giấy tờ xe ôtô, cổ phiếu, cổ phần,

5. Các giấy tờ khác :

  • Giấy xác nhận đặt vé máy bay 2 lượt đi-về giữa Việt Nam và Pháp, do một công ty du lịch cấp (Bản chính và bản sao).
  • Lịch trình chuyến đi, ghi rõ ngày đến, ngày đi, số ngày lưu trú tại từng quốc gia và mục đích của chuyến đi.
  • Giấy tờ chứng minh tình trạng nghề nghiệp :
    • Nhân viên : giấy xác nhận việc làm có ghi họ tên, chức danh, ngày bắt đầu làm việc và mức lương của đương đơn, được in trên giấy có tiêu đề của công ty, có đề ngày, có chữ ký và con dấu của công ty (bản chánh và bản sao).
    • Người nghỉ hưu: Quyết định về hưu, thẻ hưu, sổ hưu

6. Bảo hiểm đi lại

  • Bảo hiểm du lịch quốc tế, bảo đảm cho các chi phí nhập viện và vận chuyển về nước tại khu vực Schengen trong thời gian chuyến đi (bản chính + bản sao).

PostHeaderIcon Thông báo

Đã có giấy mời  phái đoàn ông bà qua thăm con cháu rồi.

Ngày mai mẹ Anh sẽ đi gởi 2 tờ giấy mời  về nhà ông bà Nội rồi ông Ngoại với ông bà Nội bắt đầu đi làm visa để qua thăm con cháu nhé.

Dì Út làm giấy mời bác Phúc Ngự vì trên chổ dì Út ko giới hạn diện tích nhà ở của người mời. Trên giấy mời, điền là mời cô chú.

Paris thì khó hơn, yêu cần phải có diện tích tối thiểu cho từng người. Nhà Misan& Wayna vậy mà tính là bốn người nên chỉ có thể mời được 1 người thôi, nên chị Anh với anh Đức mời ông Ngoại. Giấy mời điền là mời bố.

Ngày mai sẽ thông báo số bưu phẩm để mọi người biết khi nào thư tới.

Hẹn tháng 5 nhé.

 

PostHeaderIcon Chúc mừng cô Ba hôm nay được 16 tháng.

 

Chiều hôm kia cô Ba làm bà Ngoại cảm động gần khóc: Bà Ngoại tới nhà trẻ đón cô Ba, cô Ba đầu tiên nhìn có vẻ ngạc nhiên, rồi cô chạy một mạch tới chổ bà Ngoại, ôm cổ, ngả đầu lên vai bà Ngoại. Lát sau đi đón Misan, bà Ngoại định bồng Misan chút mà cô Ba đã khóc lên ko chịu. Con chó con, ko hiểu sao lại quấn bà Ngoại ghê luôn.

Sáng hôm qua mẹ đưa cô Ba đi nhà trẻ, được nghe cô giữ trẻ tường thuật một lần nữa cái scene cảm động chiều hôm trước. Cô nói với mẹ; nó ôm thắm thiết bà Ngoại, còn ông đứng đó mà nó chỉ nhìn thôi, ông ấy nói là ổng có đứa lớn rồi.

Tối hôm qua mẹ đi làm về mà nó cũng ko chạy lại với mẹ như mọi hôm. Có bà Ngoại là đủ rồi.

Thiệt là kì.

 

PostHeaderIcon « …Rồi mình châm châm châm mình làm thật nhẹ tay… »

(Nhại theo bài  » em tập đánh răng »)

Cậu Hùng từng kể chuyện ở tù lúc có dịch ghẻ, y tá bác sĩ đâu có thời gian mà bôi thuốc cho bệnh nhân. Nên người ta pha một xô thuốc, rồi nhúng cây chổi vào và … quét lên từng người. Hai ba nhát là xong.

Sáng nay, lúc bôi thuốc cho Misan mẹ Anh chợt nhớ tới câu chuyện kinh& hài này, thầm nghĩ chắc mẹ Anh cũng sẽ di mua 1 cây cọ rồi quét thuốc lên người Misan cho nhanh. Buổi sáng đã luôn căng thẳng vì ko kịp giờ, nay lại phải cố bình tĩnh, thong thả để vừa dỗ vừa chấm thuốc lên từng đầu mụn cho Misan.

Misan bị thuỷ đậu nặng hơn Wayna. Hay vì con lớn, có nhiều diện tích trên người nên mẹ thấy nó mọc nhiều hơn. Mấy hôm trước tối ngủ ko được vì ngứa, vì đau, cứ lăn qua lộn lại. Con ôm gối qua ngủ với mẹ để mẹ xoa cho con, có hôm mẹ con vừa mới ngủ được thì con rớt lăn quay xuống giường. Con khóc, mẹ xót.

Tối hôm qua bắt đầu ngủ ngon, sáng nay lại ko muốn dậy nên cứ rề rà gây khó khăn cho mẹ. Mẹ cầm cây bông ngoáy tai, chấm thuốc lên từng đầu mụn của con mà con thì cứ vặn vẹo, nhích tới nhích lui mỗi lần mẹ chấm. Thiệt là muốn phát điên. Sáng nay kiễm tra thấy có 1 con mụn đã xuất hiện dưới gan bàn chân con. Mới nhú thì chưa đau nhưng tối nay thì nó sẽ sưng to, ko biết mai con có đi được ko hay chỉ ngồi 1 chổ thôi.

Mẹ ngán nhất là con ko đi được, con sẽ đòi ở nhà rồi con cứ nằm trên salon mà xem phim từ sáng tới chiều.

 

PostHeaderIcon Mồng 1 Tết Đinh Dậu

  • Áo đẹp đầu năm

  • Bữa cơm đầu năm. Nhấn mạnh là giò thủ, bánh chưng của nhà trồng được.

 

 

  • Tin đầu năm: Papy ho ra máu, mệt… và ông bà sẽ về lại Pháp thứ 3 tới. Vui buồn lẫn lộn. Chiều nay phát hiện cô Ba mọc 2 răng hàm, để vườn ko nhà trống từ 4 răng cửa đến  răng hàm. Cô Ba có thể cắn và nhai tốt nhưng ko nên cười toét miệng.
  • Tranh luận đầu năm: Misan xem phim Công chúa ngủ trong rừng xong, quay qua nói với bố là công chúa ko ngủ trong rừng, công chúa ngủ trong giường mà.

 

  • Hậu trường

PostHeaderIcon Bản tin cuối năm

Wayna đã hết hẳn đậu mùa, tất cả các mụn đã khép miệng, mờ dần đi và sẽ biến mất. Bệnh ập đến bất ngờ mà ra đi cũng nhanh. Em cũng ít quấy. Hợp tác cho bố mẹ bôi, uống thuốc tốt. Bố mẹ cũng ko phải lâm vào cảnh thức trắng đêm để dổ em, xoa cho em bớt ngứa. Mấy cô ở mẫu giáo cũng nhận xét là em đau ốm mà chẳng phiền hà gì cả. Nói chung là Wayna đánh thắng con thủy đậu nhẹ nhàng.

Giờ đến phiên… Misan.

Tối nay con than đau, mẹ phát hiện ra mấy cái mụn đang sưng phồng dưới bẹn, có thể sẽ vỡ tối nay khi con đang ngủ. Giờ có kinh nghiệm rồi nên mẹ lập tức tỉ mỉ kiễm tra, phát hiện thêm gần mười nốt đỏ, sẽ phồng lên ngày mai thôi. Đúng là nên dính quả thủy đậu khi còn nhỏ như Wayna thì dễ trị hơn. Misan đã biết sợ đau, biết sợ xấu nên chưa gì đã bất hợp tác. Nói cả buổi nàng mới chịu đi tắm với xà phòng thuốc, nàng ko chịu bôi cái thuốc màu vàng. Nàng hỏi con sẽ vàng như Wayna hả? thuốc sẽ dính áo con đang mặc hả? rồi thì… con ko muốn mọi người thấy…Bố mẹ hù là nếu ko bôi bây giờ thì mụn sẽ lên mặt, mọi người sẽ thấy thì nàng mới chịu nằm yên cho mà bôi. 

Tối nay bố mẹ chìu nàng Misan, vì biết là thời gian cười của nàng sẽ kết thúc vào sáng mai, khi nàng thức dậy rồi đau khổ thấy gần 10 mụn ghẻ đang phồng to rải rác trên người nàng, đau đớn khi nó vỡ ra, làm nàng ngứa ngáy, rồi hôm sau nữa nó sẽ tăng thêm mấy chục mụn. Hi vọng nó ko lên mặt cho nàng bớt lo, để nàng ko lấy  lí do  » con ko muốn mọi người thấy » mà đòi ở nhà ko đi học. Bố mẹ tự an ủi, thôi hai đứa nó xong luôn cái thủy đậu lúc nhỏ cũng hay, sẽ ko để lại sẹo và ít nguy hiểm bằng người lớn.

Niềm vui nhỏ cuối năm; đã mua được dĩa và tô với giá hời ở Casa. Mẹ Anh có linh cảm là sẽ kiếm được món gì ở chổ này nên nhất quyết kéo bố tới xem thay vì đến chổ bán sỉ khu Tàu hay siêu thị gần nhà. Cuối cùng thì tìm được bộ tô dĩa hợp ý, giá rẻ hơn 1 nửa.  Từ nay chấm dứt cảnh khách đến mỗi người ăn 1 loại chén, loại dĩa khác nhau. Mua xong ra, cười hoài ko hết vui. Xong rồi ghé qua siêu thị mua đồ để mai đãi khách, lướt qua chổ chén diã bố định mua thấy giá đắt hơn, ko như ý lắm, lại càng muốn cười vì hài lòng. Nhà mình dễ vui với những điều rất trần tục; ăn ngon 1 bữa, vui. Mua được hàng giá rẻ, vui. 

PostHeaderIcon Ngôn tình cuối năm

Tuần trước trời lạnh đến đông đá. Buổi sáng dẫn Misan đi học hay thấy người ta cào đá khỏi xe ô tô. Misan dĩ nhiên là tò mò hỏi cái gì, làm sao… khi thấy cảnh đó.

Tối hôm trước, mẹ nằm chơi với  Misan trong giường nàng trước khi nàng ngủ, nàng kể với mẹ là nàng đã sờ đá trên sân chơi ở trường, lạnh lắm. Mẹ hỏi chứ mẹ đã nói với con là đá lạnh rồi còn sờ làm gì? Nàng trả lời vậy nè :

-Misan muốn mang về cho mẹ uống cafe.

Thương chưa?

Cơm Olaf bố làm cho Misan nè:

PostHeaderIcon Méc cuối năm

Bố làm hợp đồng điện chưa tới nơi tới chốn nên bị công ty điện lực EDF cắt điện từ chiều thứ năm tuần trước đến sáng hôm nay thứ 2. Tối thứ 6, thứ 7, chủ nhật, nhà mình sống ko ánh sáng, đi WC phải cầm theo nến. May có cái đèn sạc điện quang có thể chiếu sáng một góc. Misan đi tới đi lui cầm theo cây đèn Elsa. Lần này thì tha hồ mà sinh nhật, chỉ thiếu bánh thôi.

Tối thứ 5, cô Linh lùa hai con vịt qua nhà papy mamie, cậu Tuấn lười quét dọn nhà làm em Wayna đi chân trần dậm lên mảnh chai chảy máu. Kể ra cho bà Ngoại biết xót cháu mà phạt, cắt bớt tiền túi của tonton đi.

May mà hệ thống sưởi vẫn hoạt động nên cả nhà ko bị lạnh. Ko có điện nên bố mẹ đường hoàng có lí do từ chối cho Misan xem phim( điện đâu mà xem).

Thứ bảy cả nhà đi chùa, tưởng đâu cuối năm người ta lên chùa vui lắm, hóa ra vắng như chùa bà đanh. Chỉ có nhà mình tới chơi và 1 đoàn khách Tây đi tham quan. Mua bánh gìo chay, chả chay, phá lấu chay  về ăn tối mà cũng ko thấy ngon lắm. Em Wayna đi chơi trong chùa té lăn quay chảy máu răng, vêu môi. Thiệt là tội nghiệp. Cả nhà có cơ hội tham gia buổi tụng kinh, cuối mỗi câu người tụng thường hay ngân nga, em Wayna cũng ngân nga theo. Được 2 lần thì bố nhột quá, ẵm em ra ngoài. Mẹ với Misan ngồi lâu hơn, sau Misan chán quá nên đi về. Mẹ Anh chắc đang lúc khó tính nên thấy mấy thầy ở chùa này tụng kinh ko hay bằng bà cô Em hồi xưa. Mẹ Anh ko nghe nội dung, chỉ muốn thả hồn theo giai điệu thôi, mà chính điện ở chùa rộng quá, trời mùa đông nền đá lạnh, thầy tụng sao có vẻ rời rạc, ko bằng ko gian nhỏ trên căn gác lửng hồi xưa ở nhà bà cô Em, ấm áp, thơm mùi trầm, nghe tiếng bà cô tụng kinh, tiếng mỏ tiếng chuông cũng có vẻ khắng khít, có trước có sau hơn, ko thấy chán. Mẹ Anh hồi đó nhỏ nhưng có thể ngồi đó nghe đến cuối mà ko buồn ngủ, chỉ thấy lạ lạ. Misan ko có may mắn được nghe tụng kinh hay như mẹ Anh, nên con tò mò một chút, rồi chán. Thu hoạch của chuyến đi là Misan khám phá thêm chùa là gì, tụng kinh là gì, nói cho Misan cả buổi cái ông ngồi trên kia là Phật, chùa là nhà của ổng nhưng nàng ko có vẻ hứng thú lắm.

Hình này lúc cả nhà vừa tới, người ta đang làm lễ bên trong, hai con chó con tò mò, bố mẹ ko cản nổi nên cứ để cho chúng nó dán mắt vào nhìn.

 

Vui tươi như hoa vậy nè, lát sau là miệng ăn trầu.

 

Ko điện, ko Internet, cả nhà làm được nhiều việc khi trời sáng. 

Ví dụ như chủ nhật chịu khó đi tới chợ gần nhà papy mamie mua đồ biển, ăn một bữa hải sản đã đời, chủ nhật còn bày ra gói bánh chưng, nấu bánh chưng… tính ra năng suất lao động hai ngày wk khá cao.

Mục đích gói bánh chưng là để giới thiệu cho Misan biết không khí Tết, để nói cho nàng biết là bố mẹ chỉ làm chuyện này mỗi năm 1 lần vào dịp Tết thôi mà nàng ko thèm quan tâm, chỉ lo xin ra ngoài ban công chơi xe đạp. Sau có vào bếp ngồi cạnh xem bố gói bánh, đâu được 2 phút, nàng phán  » con buồn ngủ quá »,  rồi đi mất. Gói bánh chưng mà cũng có tác dụng gây buồn ngủ đó!

 

PostHeaderIcon Jackpot

Nhà mình có người đầu tiên bị thủy đậu, người trúng jackpot đó là tèn tén ten… Wayna.

Lâu nay hay nghe con nhà người ta bị thủy đậu, bôi xanh xanh tím tím đầy mặt thấy ghê, lần nào cũng tấm tắt tự khen nhà mình vậy chứ chưa ai bị cái này. Nay nó ập tới nhà, tấn công cô Ba, mới thấy … thương.

Mẹ phát hiện nốt mụn đầu tiên trên người cô Ba hôm thứ 4, chiều về thấy có thêm 2 cái xung quanh. Chiều thứ 5 mới hẹn được bác sĩ nhưng vì cô Ba ko sốt, ko ngứa và có khoảng 5 mụn nước nên bác sĩ chỉ cho kem bôi, dặn nếu nó mọc thêm đầy người thì quay lại. Thứ 7 bảy quay lại thì cô Ba có đến mấy chục cái rồi, mọc nhiều trên đầu và sau tai, nhiều thứ nhì là trên lưng, trên cổ, trên vai, còn lại có một ít trên đùi, trên mặt, có 1 cái mụn còn chui  vào ngồi trong mí mắt của cô Ba làm mắt cô sưng lên như bị lẹo. Nhưng cô Ba vẫn ko sốt, tối nay thứ bảy có vẻ bắt đầu ngứa ngáy nên khó ngủ. Nhìn cô vàng vàng tím tím thấy mà thương. Tắm cho cô chẳng dám lau mạnh tay, ko biết có nên xuống tóc cho cô để dể bôi thuốc ko? Tóc cô mềm, mượt, đẹp. Lỡ cắt rồi phải đợi cả năm mới mọc lại như cũ, mẹ Anh tiếc lắm.

Điều lo nhất là thời gian lây bệnh đã qua, nếu chị Misan cũng dính chưởng thì đến cả tuần sau mới biết được. Bây giờ có cách li hai chị em cũng đã muộn. Người ta nói đa số mọi người ai cũng bị một lần trong đời. Nhà mình vậy là còn ba người có thể phải trả nợ thủy đậu. Tết nay có thể nhà mình sẽ trưng ra 4 cái mặt đầy mụn nước …haha… đồng phục để chúc Tết cả nhà. Ah quên, đối tượng khả nghi sẽ bị thủy đậu còn phải tính luôn cậu Tuấn, hôm qua mới qua ăn tối, ôm ấp hun hít Wayna.

Cô Hai đọc truyện cho cô Ba nghe nè

Đau ốm vậy chứ đang đêm gọi dậy uống thuốc là vẫn cứ nhiệt tình đáp ứng. Thuốc hạ sốt có mùi thơm và vị ngọt như xi rô nên cô Ba cứ há mỏ đớp ngon lành.

PostHeaderIcon Con chó con

Con chó ni nè, càng lúc càng khó tính, ko còn bố mẹ bảo gì em nghe nấy nữa đâu.

Dạo này ko cho bố mẹ cầm bình sữa nữa mà dành lấy tự cầm, khi nào ko muốn nữa là vứt ra. Ko thích ăn cái gì cũng đẩy tay thẳng thừng, rõ ràng lắm, đừng mong dụ dỗ gì. Ăn hết thì đưa dĩa ra xin thêm, xua xua tay làm dấu hiệu hết rồi

Chiều chủ nhật, đi chơi với mẹ và chị Misan, thấy con mèo nhà người ta đang ngồi ngoài sân, cả nhà đứng lại xem tí rồi đi. Vậy mà nàng oằn người tụt xuống, xăm xăm đi ngược lại để nhìn con mèo thêm chút nữa, ê a hỏi chuyện con mèo qua hàng rào dể thương lắm. Khi nào trời ấm lên, phải dẫn nàng đi xem chó xem mèo rồi.

Nàng hay tò mò cái WC, nhất là lúc nó đang xả nước,  có cơ hội là nàng đến nhìn chăm chú như ngắm hồ cá. Có hôm nàng còn cầm món đồ chơi quơ quơ xuống, thấy mà ghê. Viết ra để sau này nó đọc được cho nó thấy sao hồi nhỏ nó « beurk » quá.

Có vẻ là nàng có tính tự lập cao, hoặc là do nàng nhìn chị Misan nên biết sớm vài thứ. Ăn thì nàng biết phải đeo yếm. Thay đồ cho nàng thì nàng biết rút chân, đưa tay hợp tác rất nhịp nhàng. Thấy giày thấy tất thì tự biết xỏ chân, thấy mủ thì biết tự đưa lên đầu. Sáng dậy, nàng cũng theo chị Misan đòi mang giày, mặc áo ấm trước khi ra khỏi nhà. Nàng biết áo nào của nàng, giày nào của nàng, xong xuôi hết thì ì ạch muốn leo lên xe đẩy…

Gọi papa thì tốt, gọi bố thì chưa được, còn mẹ thì gọi là mé. Suốt ngày cứ léo nhéo « mé, mé » mỗi khi cần giúp, cần xin ăn, cần méc…Lúc nhỏ có vẻ bu mẹ nhưng bây giờ thì mẹ nghiệm ra nó bu ai khi cần cái gì thôi, ko cần gì thì cũng ko bu ai. Có điều rất thích được ôm, ôm người khác, ngồi vào lòng ai đó… nên thỉnh thoảng lại có người được nàng đến âu yếm. À, nàng chỉ tỏ tình với người trong nhà thôi, với người lạ thì nàng vẫn cứ chăm chú nhìn nghiêm như nghiên cứu người ta.

Nàng có nết  ăn rất tốt; thích ăn, dễ ngon miệng, đói ăn, no rồi cũng nhấm nháp thêm. Ai ăn gì nàng cũng ăn theo, mọi người tập trung đâu đó để chơi, nàng vẫn cứ bình tĩnh ngồi ăn một mình. Đi chơi với nàng dễ quê độ lắm vì thấy ai ăn cái gì thì nàng sẽ nhìn chăm chú. Có khi nào, một tháng cuối nằm đói trong bụng mẹ làm con bị ám ảnh bởi chuyện ăn ko?

 

 

 

PostHeaderIcon Em ngoan

…nên em có quà. Úp hình lên cho papy mamie thấy chớ ko lại nói ko có ông bà, các cháu bị bỏ rơi.

 

Cậu Tuấn nhận chỉ thị của ông già Noel, đi tìm nhà búp bê theo nguyện vọng của nàng. Nàng sướng lắm. Bố mẹ phải để trên cao để con chó nhỏ trong nhà ko tới làm hỏng đồ quí của Misan.  Cái nhà đồ chơi  vậy mà đắt hơn cả cái màn hình vi tính mới mua của bố Đức, lúc mẹ Anh nghe cậu Tuấn báo giá mà thấy xót, nhưng cậu nói cậu mua rồi.

Misan còn có thêm đồ chơi Monopoly cho trẻ em, ghép hình Elsa, domino Elsa…Cô Linh cũng mang cho Misan hộp quà đồ chơi dán giấy  theo chủ đề Pepa pig. Cả năm nàng ngoan quá mà, nên Noel nàng bội thu.

Wayna có áo quần,  dì Út mua theo  chỉ thị của mẹ gìa Noel.

Bố Đức mẹ Anh ko biết cả năm làm gì mà Noel ko có quà. huhuhu… mẹ ơi, mẹ đi một cái là ko có ai thương con nữa.

Nhà có 3 chị em, cứ 2 đứa nói với nhau đứa còn lại muốn gì, xà quần vậy nên chẳng có gì bí mật. Nên đi chợ với T hôm 23  , rẽ vô hàng cây cảnh ngó nghiêng mà nó hỏi, Anh muốn cây chanh mô chọn đi, Út nói T rồi. Nhưng ko thích cây chanh nào ở chổ đó, nên mất luôn quà Noel. Biết rứa, ta quơ đại luôn 3, 4 cây để lấp đầy luôn balcon.

Nên đến phiên chúng nó, chị Anh với anh Đức giấu quà đi, bắt phải giải ra câu đố thì mới tìm ra quà. Chuyện, năm nay có nhà rộng như « lâu đài », tha hồ giấu đồ

Cậu Tuấn phải dụ Misan chơi trò Raiponce, nhờ bố Đức giúp nên Misan mới chịu chỉ chổ chơi hay chơi trò đó.

 

PostHeaderIcon NĂM MỚI, NĂM MỚI… 2017

Năm nay hai đứa « con lớn » đi chơi với bạn, với người iu hết rồi. Nên bố mẹ dắt hai đứa nhỏ đi Musee d’art floraine, tận hưởng không khí cổ tích, thần tiên. Dạo nay Misan lớn, ko chịu chụp hình, em Wayna thì tò mò, thấy mẹ đưa máy lên là xăm xăm đi lại xem, bố mẹ lại bận nhiều,  nên ít chộp được những khoảng khắc  đáng giá, ít ảnh. Ảnh dưới là chụp chiều nay, chị Misan đang chọc em Wayna.

Tạm biệt 2016, một năm tất bật của nhà mình.

Chuyển nhà, chuyển trường,  xúm xít bên nhà papy pamie cả hai tháng. Cảm ơn nhà Ngoại đã đùm bọc giúp cả nhà đi qua giai đoạn hơi khó khăn một cách êm đềm, đỡ stress nhất có thể.

Cảm ơn nhiều tới cậu Tuấn. Chưa bao giờ thấy có một « thằng em » lại « có ích » đến vậy, rằng hai con chó con đang sở hữu một « ông cậu » thiệt đáng đồng tiền. Cậu Tuấn nấu ăn cho cả nhà, chơi với Wayna, đón Misan đi học về, hưởng luôn cả quả « chít đùi » cho Misan khi sự kiện ập đến bất ngờ. Năm mới, cả nhà mong cậu Tuấn có thêm mối dạy thêm, rủng rỉnh xiền để hào phóng với hai con chó con. Gì chứ với cháu thì cậu phóng tay sướng lắm, đến độ mẹ Anh phải kiểm duyệt.

Cảm ơn cơn khó khăn một chút cuối năm 2016 để mẹ Anh có cơ hội cảm nhận sâu sắc thêm là cả nhà mình thật đáng iu. Gần đây, mỗi dịp mấy chị em quây quần, mẹ Anh lại nghĩ hay là làm thêm đứa nữa! haha.. dì Út mà đọc được lại mắng cho » mới nói cắm mảnh sành vào đít đó mà… »

Chào 2017!

Cả nhà hi vọng tháng 5,6 tới có thể đón ông bà Nội với ông Ngoại sang chơi, cho hai con chó con gần gũi hơn với ông bà ở xa.

Bố mẹ cố gắng dành nhiều thời giờ chơi với Misan, Wayna. Mẹ Anh sẽ cố bớt gắt gỏng, cằn nhằn  nhất là với Misan, đôi lúc mẹ hối hận lắm đó Misan, lúc bình tĩnh lại tự trách mẹ Anh nóng tính. Ôi, mẹ Anh còn phải tự sửa đổi nhiều lắm.

Bố Đức phải đóng vai ác nhiều hơn để mẹ Anh được làm bà mẹ tuyệt vời.

 

PostHeaderIcon Ngủ hết rồi

Hôm nay chắc mệt nên hai nàng ngủ sớm.

Nàng nhỏ thì chum hum ngủ trong giường mình, nàng lớn thì say giấc trong giường bố mẹ.

Tối nay êm đềm lắm, mẹ thả cửa ai muốn làm gì, ăn gì mẹ đều OK hết. Kết quả là mẹ phải ăn cái surimi tòe đầu, ướt chẹp nhẹp của Wayna đút, ăn mấy lá salad trộn xì dầu Misan tự làm ra rồi chỉ ăn có mấy miếng xong nhăn mặt chê dở, mẹ dọn luôn 1/3 lon bắp Misan ăn ko hết, 80% cái bánh quiche thừa của Misan, 1/2 hủ yaourt nàng để lại. Mọi khi là mẹ la hét Misan phí phạm thức ăn, đe nẹt khiu hộp đó ra là phải ăn hết đó nghe… mấy hôm nay thì thôi, nàng mới ốm dậy, bố lại đi công tác, nàng mà buồn quá ko ăn gì thì mẹ sốt ruột thêm. Tình yêu kiểu gì thì cũng phải trả giá hết.

Misan vẫn chưa khỏe lại hoàn toàn, lúc nào cũng chực chảy nước mắt khóc; phần vì mệt, phần vì nhớ bố, phần thì chắc phải chia mẹ với Wayna. Sáng nay nghe chị phụ trách nói hôm qua con khóc nhiều ở trường, chị phải ôm con suốt. Sáng nay lúc ra khỏi lớp cũng thấy con ngồi trong lòng chị đó. Người gì mà ốm yếu một tí là  cần tình cảm quá mức.

Chị Wayna tối hôm qua lại ngủ ngon, ko thấy giật mình dậy nữa, hay là cái răng ko mọc nửa? Mẹ lại khui ra thùng đồ cũ của Misan cho chị, chị bắt đầu  mặc mấy cái áo len hồi xưa bà cô Dư đan cho Misan. Sáng nay Aida ở nhà trẻ nói với mẹ là ai cũng thích thú với mấy cái áo len của con, ai đan mà đẹp quá, Aida còn nhớ rõ cái áo nào ra sao, đặc biệt chổ nào, nhất là cái áo cài nút chéo  như áo dài từ cổ đến nách rồi để vạt hở tự do, fashion hết sức.

 

 

PostHeaderIcon Đang yên đang lành, cắm mảnh sành vào đít

Tối thứ 4 cô Yên đến chơi, sơn móng tay cho Misan, thấy nhà mình sinh hoạt thì tấm tắt khen hai đứa nhỏ ngoan, cả nhà vui vẻ…Ôi, mẹ nói lâu lâu tới chơi thấy lung linh vậy chứ có con đi rồi biết, mệt lắm. 

Nói cái là linh ngay, tối đó Misan sốt 39 độ, nói sảng tùm lum làm mẹ sợ gần chết; con nói giường bố mẹ ướt, con nói ai đứng kia? con hỏi cái gì bám vào dây chuyền mẹ… làm mẹ tháo dây chuyền, ôm con ra ngoài phòng khách ngồi ngủ gật gù đến sáng.

Hai hôm nay nàng đỡ hơn, hết sốt, chỉ còn nhõng nhẽo, buổi tối vẫn cứ sang phòng bố mẹ ngủ, xoạc tay, đá chân cho bố mẹ lãnh đủ. Vậy mà sáng nào cũng dẫn xác đi làm. Thiệt là nể mình.

Xong chuyện Misan, từ tối hôm qua đến phiên nàng bé Wayna. Hình như nàng lại sẽ mọc răng. Mấy hôm nay nàng nhễu nước miếng. Tối khuya đang ngủ, nàng khóc lên đau đớn, mọi dấu hiệu chứng tỏ « event » mọc răng đang bắt đầu và sẽ càng lúc càng  dữ dội hơn, chưa biết điểm dừng là khi nào.

Ôi chao, bốn  năm rồi chỉ đi xem phim có một lần.

Hai năm rồi chưa đi chơi chỉ có hai người.

Thèm được nhõng nhẽo quá.

Khi nào mới lại có thể uống thả giàn, ngủ thẳng giấc đến 1h chiều hôm sau mới dậy?

Khi nào thì có thể đi dắt nhau đi chơi từ khuya tới sáng?

Đúng là, đang yên đang lành tự nhiên cắm mảnh sành vào đít. Hay là kiếp trước mình quỵt tiền, giựt chồng gì của chúng nó?

 

PostHeaderIcon Wayna ụt ịt

Em ụt ịt nên em hay bị quên. Hồi xưa chị Misan làm được gì là bố mẹ xem như vĩ đại lắm, phải quay phim, chụp hình lưu lại. Nay con cũng vậy mà bố mẹ  chẳng thấy gì lạ, xem chuyện con lớn, con mọc răng, con đi, con leo trèo…là chuyện tới lúc là đến, nên nhiều khi nhìn lại thấy  Wayna có ít hình, ít kỹ niệm quá.

Em 14 tháng 1 tuần, em có 8 cái răng, mỗi lần mọc răng là cả một sự kiện; khóc, khó ngủ, sốt, chảy mủi, ho, đi tướt, nhõng nhẽo, bám mẹ…gần cả 2 tuần mới xong. Lần vừa rồi em còn bị đóng ghèn lên mắt mấy ngày mới hết vì em hay lấy tay quẹt mủi rồi dụi mắt luôn.  Bố mẹ mong em mau mọc hết răng đi cho khỏe mạnh chứ ko thì em cứ đau ốm liên miên. 

Em có một đáng khen là ăn luôn ngon miệng, đau ốm gì chứ ăn vẫn ăn, sữa vẫn bú ko bỏ cữ nào. Bà trông trẻ Martin, sắp về hưu cứ luôn tấm tắt rằng bao năm làm nghề này bà chưa thấy đứa nào như Wayna, chịu ăn trái cây tươi, cam ăn luôn múi, ăn hết rồi còn bưng chén đến chổ bà xin thêm : » nó chỉ tay vào chén, miệng ư, ư với tôi  » haha.. thiệt là nhột, lần sau có lẽ mẹ nên nói cho Martin biết là « nó ko giống mẹ nó đâu ».

Em thích leo trèo y như chị Misan. Em cũng thích nhún nhảy theo nhạc dù hay hay dở, cứ nghe nhạc là lắc lư. 

Em cũng thích đọc sách, mở sách ra xem từ từ chứ ko lật nhanh như Misan hồi nhỏ. Thỉnh thoảng cũng vui tay xé chơi. Mẹ ko nhớ hồi xưa Misan có xé sách, Misan chỉ lật chơi rồi làm rách thôi. 

Trò em tự chơi đầu tiên và thường xuyên là cầm cái chén, cái muỗng đồ chơi rồi …tự múc ăn, đút cho người khác ăn. Ai chơi trò này với em là em hợp tác lắm, em cũng hít hà vờ như ăn đồ thiệt. Wayna chắc có năng khiếu về chuyện ăn uống. Sợ nhất là cái gì cũng bỏ vô miệng nhai, bố mẹ canh hoài mà cũng có lúc hụt, móc miệng em ra rồi mà vẫn cứ thấp thỏm ko biết có còn sót ko.

Vậy mà, em ko ăn được fromage & yaout; cho nếm thử 1 chút là mặt nhăn nhúm, nhả ra ngay. Giống chị Misan, em cũng thích trái cây, rau xanh. Nhưng em còn thích cả cơm, bún, mì Ý thì em ko mặn mà lắm. Wayna đúng là con Việt Nam

Chuyện ngủ, Wayna cứ tới giờ là díu mắt lại nhưng lại dễ bị tỉnh giấc. Misan thì ai thức tới đâu nàng thức tới đó, nhưng ngủ  một cái là say như chết. Wayna thì chỉ cần mẹ rón rén đi vào là con cựa mình liền. Nên buổi sáng con hay dậy sớm với mẹ.  Hai mẹ con ôm nhau ngồi trong bếp, à ơi với nhau chán rồi mẹ mới đi pha cafe, pha sữa cho con.  Tới giờ thì bật đèn phòng ngủ, bật thêm nhạc  gọi bố với Misan dậy, thường thì hai con sâu ngủ này vẫn cứ nằm. Phải  cho Wayna đến phá thì chị Misan mới chịu dậy. 

Lúc khỏe mạnh, Wayna dễ chịu lắm, chơi một mình chẳng làm phiền ai. Đi ra đi vào chổ này chổ kia khắp nhà, chẳng sợ gì, cũng chẳng thấy kêu cứu bố mẹ chuyện gì. Út ít gì mà dễ chịu, thiệt thòi quá à.

Năm nay em biết tận hưởng không khí Giáng Sinh nè. Tối hôm qua em đi theo cả nhà khám phá chợ Noel đầu tiên trong đời:

2016-marche-noel-gnv

Chủ nhật bố chị diện cho chị đẹp chưa nè . Đồ bà cô Dư đan cho chị đó, ko có cái thứ 2 đâu.

do-ba-co-du

Chị ở nhà mới nè, để yên cho chị giúp  bốlắp bàn coi.

2016-lap-ban

PostHeaderIcon Quà

Cả một đống, giống như Misan vẽ, dán giấy thấy xấu nên cho mẹ, nói là quà. Mẹ cảm ơn rối rít mà lòng ngán ngẩm.

2016-qua-cua-misan

Để trên bàn ăn từ hôm qua, tối ni mẹ dọn dẹp, ngần ngừ rồi quơ luôn vô thùng rác. Lát sau Misan vứt rác thấy, lôi ra, cằn nhằn mẹ.

há há… mẹ nói mẹ lộn, rồi xuýt xoa xin lỗi.

Vậy mà nàng còn hù mẹ vậy nè: Con sẽ méc bố, bố sẽ la mẹ, rồi mẹ xem.

Sợ quá!

PostHeaderIcon Ông già Noel vẫn chưa đến!

Năm nay Noel nhà mình là do Misan dẫn dắt. Mới tháng 11 đã hỏi khi nào thì ông già Noel tới, làm sao biết khi ổng tới… Papy mồi cho Misan nhiều thông tin về chuyện này; viết thư, để tất, nhờ bố mẹ, phải có cây thông…
Nên vừa chuyển nhà xong là phải lôi cây thông ra dựng cho nàng yên lòng. Năm nay chỉ có Misan với bố dựng thông, Misan toàn quyền trang trí, mẹ ko tham gia chút nào.
Lần trước dựng thông, mẹ phải nhắc mấy lần Misan mới nhớ là ko nên lôi đồ trang trí xuống chơi, nay đến phiên Misan canh chừng Wna ko làm hỏng tác phẩm của nàng, đời thay đổi nhanh ghê.

2016-sapin-noel
Bà Ngoại có tóm tắt lại nỗi lo Noel của Misan trên facebook nè:

« Em lo lắm !
Rằng là sắp tới Noel rồi mà bố mẹ em lại dọn nhà mới  . Liệu ông già Noel có biết địa chỉ nhà mới để mang quà tới  hay không. Lỡ không ai nói ổng mang về nhà cũ thì toi
Rằng là  nhà mới không có ống khói. Ổng sẽ vào nhà bằng đường nào đây.
Rằng  là em  đã cẩn thận để vài  chiếc tất dưới cây thông  trong phòng khách  rồi, nhưng mà buổi tối  trước khi đi ngủ bố mẹ luôn đóng cửa, làm sao để ông già Noel vào nhà được.
Hôm qua skype  với  em xong , nỗi lo của em lây sang papy.
Papy lo không biết có ai thay papy giải tỏa dùm nỗi lo rất thời sự của em không.
Em có biết đâu là « ông già  Noel của em » trước khi đi Việt Nam đã chuẩn bị kỹ càng phong bì , chỉ mẹ Anh chỗ cất , dặn mẹ Anh phải  mua quà cho em. Mà quà thì phải để dưới gốc thông đêm 24 , sau khi em đã đi ngủ …
Bà ngoại còn kêu gọị cậu Tuấn, dì Út không đước đánh quả lơ.

Giá mà bà ngoại còn tin có ông già Noel để gởi gắm ước mơ của mình. »

PostHeaderIcon Misan 4 tuổi

Hình sinh nhật Misan 4 tuổi đây. Bố mẹ bận tối mắt nhưng vẫn tổ chức cho con đúng ngày. Vì nếu lỡ cô giáo tổ chức cho con trên trường trước bố mẹ rồi hỏi con ở nhà sinh nhật thế nào thì con sẽ chẳng có gì để nói, rồi con sẽ về càm ràm cả năm, đi đâu cũng kể là bố mẹ quên sinh nhật Misan. Misan vẫn còn nhắc chuyện cậu Tuấn bị té xe ở VN đó, kể xong còn dặn dò; ko được đi xe máy nhanh. Cái đầu « bà Tám » của Misan nhớ mấy chuyện này rất giỏi.

Cố gắng vậy mà vẫn dính phốt, mấy hôm đó chuyển nhà, bố mẹ mua bánh mua nến về cho con mà ko tìm ra bật lửa. cậu Tuấn hôm đó đi nhổ răng kiêng hút thuốc nên cũng ko mang theo bật lửa. Thiệt là tội cho nàng, bố nói thôi con giả vờ như là thổi nến thiệt đi nhưng nàng ko chịu. May quá, hai tuần rồi mà ko nghe nàng nhắc gì đến tai nạn này. Chắc nàng bị mấy món quà sinh nhật làm cho quên đi. Cậu Tuấn mang qua cây đèn bàn có hình Elsa, bố mẹ tặng nàng cái balo Elsa để mang đi học thay cho cái cũ đã bị đứt tay xách.

20161121_20211020161121_202258-1

Wk tuần sau đó mẹ mới dẫn Misan qua nhà PM (papy amie) lấy gói quà sinh nhật PM dấu trong tủ cho con. Quà Papy sành điệu lắm nghe; một bộ vòng tay và &một bộ đồ …trang điểm. Trời ơi là nàng sướng, nàng quẹt đầy lên mặt nàng, mặt bố mẹ, mặt Wna, nhìn thấy ghê luôn. Mấy hôm sau, nàng con trang điểm trước khi đi học… giống ai mà điệu gấp mấy lần mẹ nó.

2016-misan-make-up

Tuần vừa rồi, nàng còn nhận gói quà bà cô Dư gởi lên cho Misan với Wna, mấy cái áo màu hồng làm nàng mê tơi, nàng đòi mặc đi học mà mẹ nàng nói phải giặt trước đã. Cả nhà cảm ơn bà cô Dư nhiều, năm nào cũng có quà cho cháu nhỏ. Năm nay cả nhà sẽ cố gắng tới Antibe chơi với bà cô Dư.

2016-qua-ba-co-du

Misan bốn tuổi, lúc nào ko lên cơn nhõng nhẽo thì dễ thương lắm; thích giúp đỡ bố mẹ, thích được hỏi ý kiến, thích được tự lựa chọn dù là ko liên quan đến mình, nàng có khả năng xoay chuyển tình thế nhanh hơn mẹ, lúc nào cũng tìm được lí do để biện minh chứ ít khi bị rơi vào ngõ cụt dù nhiều khi lí do rất củ chuối nhưng nàng cứ nói như đinh đóng cột để được phần nàng thôi. Ví dụ như mẹ nói nàng đi đánh răng đi rồi đi ngủ, nàng đi thẳng ra phòng khách để xem bố lắp tủ, bị mẹ chặn lại, nàng nói tại nàng ko biết đường tới WC ( ai tin được ko?). Nhưng nàng nhõng nhẽo thôi rồi, bị ép làm cái gì mà nàng ko thích dù chút xíu thôi là nàng có thể khóc như oan ghê lắm, nước mắt chảy đầy. Nàng cảm tính đến khổ, buồn chuyện gì là để nó ảnh hưởng lên mọi người, mọi chuyện, bất hợp tác với tất cả. Nên yên lành thì ko sao nhưng chỉ cần nàng buồn, nàng ko vừa ý, nàng chướng, hay nàng ..mệt lên thì cả nhà cũng ầm ĩ lên với nàng. Nàng bé vậy mà đã có đã khả năng làm cho một người dịu dàng, bình tĩnh như bố nàng cũng phải nổi điên lên, đập bể luôn cái li của nàng vì tức quá (đập xong rồi anh đi mua cái khác cho con gái haha…). Misan cũng thích làm chị của Wna lắm, nàng tự cho nàng ngang hàng với bố mẹ nên nàng hay nói với Wna là muốn chơi cái gì, muốn xem cái gì thì phải xin phép bố mẹ và …Misan. Misan càng lúc càng thân thiết với bạn Nejma, nhưng ko thấy nhắc đến chuyện mời bạn về nhà chơi nữa. Hôm nào đi học về cũng kể chuyện về Nejma cho bố mẹ nghe.  Bộ vòng tay papy tặng nàng cũng nói sẽ mang cho Nejma một cái, mà rồi mẹ thấy nó vẫn còn đó, chắc là nàng quên. Có cái gì mới lại nghĩ ko biết Nejma sẽ nói thế nào…nói chung là niềm vui, nỗi buồn của con bắt đầu có liên quan nhiều đến cô bạn này. Vậy mà Nejma nỡ chê cái balo bố mẹ mua cho Misan ko đẹp, (thiệt tình, mẹ Anh sân si, cũng muốn đi hỏi Nejma chứ nó ko đẹp ở chổ nào quá đi). Cũng có hôm về kể Nejma  đẩy con té, làm con đau vậy mà bố mẹ nói vậy thì đừng chơi với Nejma nữa thì nàng ko chịu, nói là khi chơi mới làm té nhau. Dạo này bố mẹ cũng ko hỏi, ko có ý kiến gì nữa, Nejma làm con đau thì con cũng làm đau lại Nejma, con cũng ko phải đứa chịu thiệt thòi gì. Buổi tối Misan hay kể chuyện trên trường, nói chung là bạn nhỏ nào đó ị đùn ra quần,( lớp Misan có nhỏ có nhỡ), bạn kia làm rơi đồ ăn…cuộc sống của con ở trường có vẻ cũng sinh động lắm. Có điều trường này chẳng tổ chức học năng khiếu như trường cũ nên mỗi chiều sau giờ học con chỉ chơi với mấy anh chị hướng dẫn, đọc truyện, làm thủ công, xem phim… chứ chẳng được học múa, học nhạc như năm ngoái. Sang năm chắc bố mẹ phải tìm lớp để tổ chức cho con đi học thêm vài món cho vui chứ nhỉ. Sang năm hi vọng Papy Mamie ở  đây lâu thì có thể mỗi chiều đến trường dẫn con đi học năng khiếu ở chổ khác, ko thì bố mẹ phải thuê người, nuôi con tốn lắm đó Misan nghe.

PostHeaderIcon Chuyện nhà mình tháng vừa rồi

Cách đây khoảng 1 tháng, mẹ hơi khó khăn với Misan, phần vì công việc, phần vì ko phải ở nhà mình, lúc nào cũng thiếu cái này cái kia,  vì mẹ quên làm gì đó trong ngày, vì bị móc túi mất điện thoại, vì Wayna cứ đau rề rà ko dứt… mọi chuyện cứ rối tung ko như mẹ lâu nay vẫn tổ chức nên có lúc mẹ nổi nóng, la mắng con khi con mè nheo. Nên có đêm trước khi ngủ, Misan nói với  bà Ngoại là khi nào bố đi công tác thì bà Ngoại chăm Misan, khi bố về thì bố chăm Misan. Bà Ngoại nói ít bữa nữa Ngoại về VN rồi, Misan ko ngại mà nói ngay là Misan đi theo bà Ngoại. Mẹ nghe bà Ngoại kể mà muốn khóc quá. Mẹ làm gì đến nỗi con muốn bỏ mẹ đi luôn vậy hả con gái. Mẹ đâu có muốn sinh con ra rồi mang đến cho con những giây phút buồn bã vậy đâu, mẹ muốn làm con vui vẻ, hạnh phúc mà…

Gần đây mẹ cố gắng lắm nhé, mẹ cố gắng ko nổi cáu với Misan. Mẹ đẩy vai người xấu về cho bố nếu thấy cần từ chối con chuyện gì. Mẹ chẳng la hét khi Misan ko chịu uống sữa buổi tối nữa. Nếu có bố thì bố ép, ko có bố mà con ko uống thì mẹ cho thôi luôn, dặn con sáng mai uống bù nhé. Con ko ăn hết phần thì mẹ sớt ra một nữa, con ăn nữa còn lại, con muốn ăn lúc nào mẹ cho ăn lúc đó nhưng mẹ đề nghị con ăn mấy thứ có chất một chút chứ ko phải lúc nào cũng kem với bánh kẹo., mẹ cũng chấp nhận đi làm trể thêm 10 phút để con có thêm thời gian ngâm trước bàn ăn xong bữa sáng… ko biết về lâu dài có hậu quả gì ko chứ hiện tại thì con ko buồn, mẹ ko cáu, mẹ thấy con gần mẹ hơn.

Thế giới của con vẫn cứ cổ tích và đầy tưởng tượng. May mà có papy luôn phụ hoạ theo con. Khi Misan là y  tá thì papy là bác sĩ, khi Misan là bác sĩ thì papy là bệnh nhân, Misan là công chúa, nữ hoàng thì papy là vua là hoàng tử, khi thì Misan với papy là hàng xóm của nhau, khi thì là bạn học, khi thì Misan là mẹ, papy là con, khi thì Misan là mẹ mèo, papy là bố mèo( có khi Wayna được cho làm chị trông trẻ để bố mẹ mèo đi công chuyện)… ngày nào hai ông cháu cũng chơi say sưa cho đến lúc đi ngủ. Lâu lâu bố mẹ được cho chơi cùng, mẹ toàn được nhận vai phù thuỷ, hôm qua có dì Út, Misan cho mẹ làm Lọ Lem, dì Út là em của Lọ Lem( là vai xấu đó). Cả nhà đôi lúc cũng bị cuốn vào câu chuyện của hai ông cháu, nói chung là bất cứ vật gì rơi vào tay Misan cũng sẽ có được một tiểu sử ko tầm thường; một hột nút của bà Ngoại có thể thành bảo vật của cướp biển làm rơi, rồi hai ông cháu đi tìm những món đồ khác như doudou, cái áo…đều do cướp biển làm rơi… nói chung là mẹ với bà Ngoại luôn được dịp cười nghiêng ngả với những câu chuyện của hai ông cháu.

img_4043-1

Trời mưa nên bố mẹ mèo phải mặc áo mưa đi quanh nhà đây

Hôm trước nữa, Misan nói với bố mẹ là Misan muốn mời Nejma đến nhà. Mẹ mất vài giây để tiêu hoá thông tin rồi hỏi rất ngây ngô( vì vẫn còn choáng): Sao phải mời Nejma đến nhà hả con? nàng nói vì Nejma là bạn con, là bạn bè thì mời đến nhà. Ah.. bố hoàn hồn trước mẹ nên trả lời Misan là để khi nào về nhà mới, có chổ rộng, gần nhà Nejma hơn thì con mời bạn đến chơi. Có dịp hiếm hoi đón con về, mẹ thấy con ngồi lẫn trong đám con gái một góc trong sân trường, ko biết mấy  » chị  » đang nói chuyện gì mà thân mật lắm. Có hôm Misan còn mặc áo bạn về nhà, bà Ngoại hỏi thì nàng nói là nàng đổi với bạn. Hôm sau bố mẹ phải dặn nàng nhớ đổi lại.  Có hôm nghe con kể bạn gì đấy ko học cùng lớp nhưng là bạn của Nejma nên con chơi chung luôn. Con gái  lớn thêm rồi, bây giờ chính thức tự nhận có bạn, rồi bạn của bạn, cuộc sống be bé của con bắt đầu phức tạp hơn rồi đấy nhé, biết đâu đã có những bí mật với bạn bè rồi ấy chứ.

Misan thương Wayna lắm. Wayna cứ sốt, nghẹt mủi từ hôm sinh nhật đến giờ nên có hôm mẹ đè Wayna ra hút mủi, Wayna khóc inh ỏi, Misan thấy được liền trách mẹ làm đau Wayna. Mẹ phải giải thích hết hơi con mới thôi khó chịu với mẹ. Bà Ngoại chơi với Wayna,  đánh yêu Wayna mấy cái bị Misan thấy được, Misan hoảng sợ vừa rớm nước mắt vừa hỏi tại sao bà Ngoại làm đau Wayna ( vì nàng ko hiểu sao bà Ngoại vẫn thương Wayna vậy mà lại đánh Wayna). Misan ăn mì gói, múc cho Wayna một muỗng vô chén của Wayna rồi nàng húp nước trong chén, nàng nói với mẹ là vì mì gói cay, Wayna ko ăn mì dính nước được đâu.  Có khi Wayna khóc, Misan đi lấy doudou dỗ em…Mẹ thấy con làm bà chị nhỏ dễ thương lắm. Nhưng dĩ nhiên là con cũng chỉ mới gần 4 tuổi thôi nên vẫn dành đồ chơi với em, dành ngồi xe đẩy, dành bố.

Wayna là con chó nhỏ của bà Ngoại. Con bu bà Ngoại hơn cả mẹ, có lúc thấy bố mẹ mà vẫn đòi bà Ngoại. Sáng nào đi trẻ bà Ngoại cũng bịn rịn ở lại một tí, có hôm bị đuổi mới chịu về. Misan cũng nhận ra là Wayna bám bà Ngoại. Tối nay, nàng nói với Papy khi nào về nhà mới nàng sẽ mời papy đến chơi. Papy hỏi chứ Misan ko mời bà Ngoại hả? Misan nói liền: Wayna sẽ mời bà Ngoại vì nó thương bà Ngoại lắm. Bà Ngoại nghe được cũng giật mình.

unnamed

Buổi sáng, bà Ngoại ăn mì gói phải cho nó vài sợi

Em Wayna thù cứ đau rỉ rả ko dứt. Cứ sốt nhẹ, sổ mủi, ho, đi phân lỏng…có những hôm mấy đêm liền vừa ngủ vừa thức làm cả nhà liêu xiêu theo. Bà Ngoại toàn nấu cháo cà rốt cho con chắc bụng. Ỏng eo vậy nhưng được cái là con vẫn ăn tốt. Điểm này thì con khá hơn Misan. Wayna thích ăn và dễ ngon miệng. Đến papy luôn bận bịu với Misan mà cũng ko thể ko thấy, có lúc thốt lên:  » coi kìa, coi Wayna đáng há cái mỏ của nó ra kìa ». Cả nhà luôn phải để ý chuyện ăn của con vì con có thể ăn mọi thứ, mọi lúc với khối lượng …nhiều. Wayna mà đói thì phải ăn ngay, ko thì nó khóc ko cách gì dỗ được. Đôi lúc mẹ rờ cái bụng căng cứng của con mà lo con sẽ ói ra trong khi con cứ đòi ăn nữa. Wayna mà sinh ra lúc nghèo đói thì chắc nó cứ i ỉ khóc cả ngày đòi ăn.

Nhà mới cuả mình sẽ trể thêm 2 tuần nữa. Bố phải kiên quyết để người ta giao nhà ngày 14/11. 1 ngày trước khi papy, mamie về VN để ông bà còn đến xem được nhà mới. Nhà mình may mắn có ông bà ở gần hỗ trợ chứ người khác ko biết làm sao. Nhà cũ đã trả, con cái đi học xa, rồi có ai đã lỡ có hẹn với dịch vụ chuyển nhà nay phải hoãn lại ngày, ai lỡ đặt mua tủ bàn gì giờ phải hoãn lại ngày giao… thiệt là mệt. Mẹ nôn nóng có nhà mới lắm rồi, để bắt đầu tổ chức cuộc sống, để Wayna, Misan đi vào qui củ, ai có phòng người nấy, giường người nấy…để còn hưởng thụ cái balcon nhân khi trời còn chút nắng, để mẹ lên kế hoạch trồng cây gì, để chậu ở đâu…Ôi, cái nhà đầu tiên nó bắt mình đợi cho mình ở lâu với nó đây mà.

fullsizerender-3

Hình cả nhà chiều thứ bảy, sau khi đi thăm trường cậu Tuấn nhân ngày hội khoa học về.

PostHeaderIcon Event ngày hôm qua

Là …cậu Tuấn được 24 tuổi. Tiệc ăn mừng ko thể thiếu hai khách mời danh dự này được:

sinh-nhat-tuan

PostHeaderIcon Happy birthday Wayna

Hôm nay Wayna 1 tuổi. Nàng ghi dấu ngày này bằng 1 trận sốt đến 39độ4. Mới 5h sáng đã khóc rấm rứt. Mẹ vẫn như mọi buổi sáng, cứ nằm nướng trên giường, mắt nhắm mắt mở dỗ:  » Wayna, ngủ đi con ». Tới gần 7h, mẹ tới ôm nàng qua giường lớn mới thấy đầu nàng âm ấm, tay chân lạnh ngắt. Thương ghê.

Misan ốm thì vẫn cứ chơi, chỉ nhõng nhẽo hơn ngày thường, đau lắm mới thấy nàng tỏ vẻ mệt mỏi. Còn Wayna ốm thì cả xóm biết. Nàng cứ khóc rấm rứt, mệt chỉ muốn nằm bẹp. Mặt nàng đỏ bừng, lưng, bụng, cổ nàng  xuất hiện cả đốm đỏ. Nàng ko đi xin ăn, ko cười, chỉ nằm lim dim mắt. Nhưng đỡ cái là nàng vẫn ăn ngon miệng phần ăn của mình, cố gắng ngủ. Đến chiều thì giảm xuống còn 38 độ.

Sinh nhật Wayna, mamie, papy tặng con 1 con doudou mới, mấy đôi tất. Thủ tục như biên chế; bánh gato, nến. Chị Misan được ăn theo cái áo đầm reine de neige & thổi nến giùm Wayna. Bố đi Iran nên chỉ ôm Wayna lúc buổi sáng, ko dự buổi tiệc lớn của Wayna được.

sinh-nhat-1-wayna

wm-1-an

PostHeaderIcon Wayna-Những bước đi đầu tiên 24/9/16

Sau một thời gian dài làm mọi người đợi, chiều nay, Wayna cuối cùng cũng đủ tự tin nhấc chân lên đi. Người có vinh dự được con biểu diễn cho xem đầu tiên là bà Ngoại với papy. Lúc mẹ còn ngủ thì con đi cho bố & Misan xem. Nên mẹ là người cuối cùng thấy con đi. Để ghi nhớ cột mốc lịch sữ này, nhà mình nói: Sau sinh nhật chú Minh một ngày thì Wayna bước đi …hehe…

Kể thêm, hình ảnh tiêu biểu gần đây của Wayna là « ăn ». Nàng ăn bất kể giờ giấc, bất kể bụng no hay đói. Đói thì nàng kêu gào, tín hiệu rõ ràng ko lộn đi đâu được, ko đói thì thấy ai ăn cái gì nàng cũng tới xin ăn. Lúc nào cũng thấy tay nàng cầm đồ ăn đang đưa lên miệng. Đưa nàng đi nhà trẻ, thấy phần ăn tiêu chuẩn người ta dọn cho nàng mới té ngửa ra là ở nhà nàng ăn nhiều quá. Bà Ngoại lại có thêm lí do để lo là Wayna bị đói ở nhà trẻ!!! haizzz

Để hạn chế nàng ăn vặt, bây giờ ai ăn cái gì ko đúng bữa cũng giấu nàng. Cả nhà sợ nàng quen nhóp nhép cả ngày, đến lúc lỡ béo ra thì cấm nàng ăn lại thấy tội. Nhà có đứa ốm như cây tăm nên bố mẹ, bà Ngọai hay rủ rê, Misan ăn bánh ko? ăn trái cây ko? Misan thì ko ăn mà Wayna thì cứ tiến lại xin. Mệt ghê!

PostHeaderIcon Gia đình tị nạn

Hôm nay me đưa Wayna đến nhà trẻ, con sẽ ở lại ngày Nua. Từ Hồi me làm đi lại, Chuyện gì của con Cung Chỉ nghe ke. Hồi Xua Bố me theo Misan Tung chút, nhân DIP Cung gì đi theo Misan để Kham Pha Cung Voi Misan, đến Phiên Wayna thì Phó het cho ba ngoai. Vì ko thể xin Nghi để theo con, vì Nghi rồi Cung sẽ qua May giai Đoàn này, Nghi nhà trẻ early thế thì Con Lan Tan gì Nua, Cu yên tâm mà để con đến Djo … Cho nên, từ Luc Bat đầu đi trẻ đến Gio, May cô nhà trẻ Dan làm cái gì, mang cái gì Chi Minh … CHEP ba ngoai ghee rồi Chuan bị cho con. Ba Ngoai Xot Chau nên điều Kiện nhà trẻ early Vay Van Con buồn vì lo Wayna bị May đứa Lon Hon Lam đậu, lo Wayna biết điều quá mà BI các cô « Quen » … Mà Cung đúng there Wayna Tinh Thiet, đến Djo chơi một Minh Khoc ko, ko đổi gì … me Cung con lo there quá mà biết điều Thiet Thoi.

 

Wayna Van Chua đi, Tu Tuong Chuyện Đầu con có thể làm cách đây CA một tháng. Từ khi Hồi Truoc về DJN Nghi hè, con đã đứng mà ko cần tay được rồi wine. Hồi Xua Misan Chỉ cần có Vay LAN Xả Buoc đi, ty ty Xuong lên rồi đi được loạng Choang. Wayna thì khác, Sö con side, con CAN Than Tuong ko Noi. Cho đi con cầu trượt May Lan mà đến con Gio van Chua thật sự « Huong thu » thú vui trượt cầu trượt. Nguyen nhân there Sö nên con con Cu tìm cách Giam OCD. NHIN con loay hoay trên đầu cầu trượt Tu fool ruột  » Thoi con ơi, con trượt đại Xuong rồi me chup cho rồi « ; con tho đầu định Xuong bằng cách Chui đầu rồi con Thut lại, rồi con xoay DJiT lại định Xuong bằng Bung rồi lại đổi ý, rồi con tho chân này, Rút chân kia, nhích cái Mong Toi một chút him lại một chút … CA Buoi mà Chang Dam Xuong May mà đi chơi Buoi trua ko có’ve Chu ko thì khác May đứa nó để con leo qua đầu vượt qua rồi. Loay hoay Hồi một người con Cung nghiêng, trượt bằng cách Vua Vua Bam Nam nghiêng tay vào để thành cầu trượt Giam OCD me thay trượt như Chang Vay thì có gì vui. Luke Chua Ke có con lo cu co chân, Nhac Mông Chuan bị there lâu lâu ơi về quá rồi do Vung nên side Nhao Xuong Lon Vong Luon. NHIN me thay mà thương con Cung nín cười ko được. Chuyện con leo Xuong sofa cái nha ba ngoai được Cung NHO con « tập » It GaN một tháng. Hồi ở SG con đã biết cách; Xuong giường there phải Nam Sap rồi lại người mới Tut Xuong. Vay mà ba ngoai Muon quay phim con Cảnh Tut Xuong giường máy để quay đã đến Hon 4 phút mà con Van Cu « Chuan bị » ba ngoai chán quá nên Tat máy. Chuyện cười này tro cho thành Tiêu Bieu cái Sö tính và quá CAN Than của con. Nên Chuyện con đi Me Cung Đổi Chang Nua, khi nào thay con Chan Chac 200% thì con Buoc đi rồi nha ca biết Vay. Gio thì đi cho con Cu bò yên tâm.

 

Chi Dao Misan này thích … trượt skate. Bố mua cho Chi Đôi Giay trượt màu hồng DJO Bao Ve Cung màu hồng, sau một Luke Niu Keo Bố ở công viên Chi đã tự đứng trên Đôi skate và Buoc đi được, Chi Van Chua biết cách trượt Nhung Bố me Nghi sẽ Nhanh Thoi dù vì sao thì đã biết đứng Chi Cung và Giu Thăng bằng trên skate rồi. Moi hôm qua Cửa hàng bán ở Đồ thể thao, Chi Tō ra thích cái ván trượt Bo Choi me phải từ mua. Thoi đi con, con đi lại cho Đôi skate von Bố me cái rồi đã tính sau.

 

Dao Toan này me người nói tiếng Việt ở nhà nhé, nên Misan Cung nói tiếng Việt Nhieu. Câu các đơn gian như; Misan thích cái này, ko ăn cái kia HOAC các MeNH đề .. vì răng .. Tại vì Neu mà..thì..khi mà. Chi được biết cách Diễn Đạt het.. Chi Cung Trang Vai Dùng biết từ sắc thái như Luon, rồi, Cung đi … nói cho câu MEM May Hon. Thì về thời gian Cu Chi  » hôm qua  » với  » ngày May  » mà nói rồi me người Tu Hieu DJO there khi nào. Nhung Dĩ Nhien Chi Thieu từ Vung nên có Luke bí quá mang vào Luon từ tiếng Pháp. Ba Ngoai Suong Lam, Cu nói Bay gio cho Misan mà em nói về DJN there ngon Lanh, Chính thức song ngữ nhé. Bố me thì ko Lạc quan như Vay, phải co giu đà cái này và cho von tiếp tục Tăng Chi hè đến rồi blood năm mới biết về DJN Chi nói tiếng Việt được đậu thee. Lau Chi Linh Lam có Luc Chinh Bo  » Bố nói tiếng Việt  » hay chi ko muon nghe lời Bố me làm gì, Chi nói  » Misan ko Hieu  » Thiet Tien.

 

Nha Minh Dao này trong tuan thì ở Nho nha ba ngoai, Cuoi Tuan về nhà Minh me chiều chủ nhật về lại nha ba ngoai there Misan Ngoi xe djay, Wayna Ngoi trên đùi Misan, Tui to Tui Nho Linh Kinh treo djay trên tay xe djay Bo me Cung vai Cong balo, Cầm tay cái gì đây … như gia đình Syria đi IT Nan. Ba Ngoai ăn cho cho NAU ca nha Dan Wayna đi nhà trẻ, Djon Misan về … hôm nào Ranh Con Tam Luon cho Wayna, Misan. Ít Bua về nhà mới, ko biết làm sao me ba ngoai đi theo đây?

 

gia-dinh-ti-nan

Buoi sáng me Misan Cho đi bằng Mẫu giáo xe pTDI, ga ra rồi đi làm tàu Lay, để xe ga Ngoai để Buoi Ngoai ra ba chiều Lay pTDI xe đi về Djon Misan. Sau Hai Tuan, Mr. Dang Khoa xe trí Quen, Vay there cái xe đáp chia tay nhà Minh. Misan than tho ‘poor velo « (Toi Nghiep xe pTDI). Trời ơi, con ko Toi Nghiep Bố me thì Chu Toi Toi cái gì đáp xe. Cho nên hôm phải qua đi mua xe mới, yên Gan Gan Gan Gio … HET 250 eur. Ong Ngoai ơi, Cung giải Han cho nhà đi Misan Wayna, năm nay con hao tài đến khi nào? Dì Út ơi, Mat Vay Ky cái xe của hai Niệm Chi Minh em rồi nhé. Cai xe mới đầu tháng con được vá Lop, Chinh SIET, tra Dầu lại Vay mà nay đã bị Bat cóc bán đi đậu mast rồi … ke Luon Chuyện sửa xed me Anh Gọi dịch vụ sua xe pTDI đến nhà, Buoi chiều anh sua đến với một xe trẻ lô lop xe, với cái Bom bộ Đồ Nghe there con dao Thuy Sĩ vạn Nang to. Ba Ngoai Ngoi bên Canh Giam sat, về Phan một câu  » nó Con biết ít Hon Me, Me phải Chỉ cho nó làm » haha … may mà anh có juice trẻ nên bù lại cái đầu biết Tuot của ba ngoai để thay lop xe , sửa Phanh, tra … Dầu xe cho tat ca 36 eur. Sửa xong, về anh ra để Quen cái BOM đến nay hôm Van Chua Lay đến. Bố Đức đùa, ME hay Đăng kí DJO xin cho đi đi xe sua. Haha .. pTDI xe cà Tang Chuc May năm ba ngoai Kinh Nghiem Minh Djay.

PostHeaderIcon Email của bà Ngoại: Em đi nhà trẻ em không khóc nhè !

Tuần đầu tiên em đi học (nói đi học cho oai đó mà).

Vì là tuần lể thích nghi nên em chỉ đi mỗi ngày một giờ vào thứ hai, thứ ba ,thứ tư . Bà ngoại cũng được ở lại chơi với em.

Thứ năm , thứ sáu bà ngoại bắt đầu  để em một mình , 1/2 giờ rồi  01 giờ.

Này nhé, nhà trẻ em có một cái sân rộng mà theo các cô giáo là “ra giêng” khi trời nắng ấm và em biết đi chập chững là sẽ được ra sân chơi.

Còn bây chừ là ở trong phòng với cơ man nào là đồ chơi. 

Lớp em có 10 đứa, đứa nào cũng mới “hôm nay tôi đi học” nên khóc om sòm khi không thấy mẹ hoặc bố.

Thằng Nolan, đen thủi đen thui, nhỏ hơn em một tháng , thỉnh thoảng hay dành đồ chơi với em nhưng để trả miếng em rị tóc hắn. Tóc hắn xoăn và nhiều như xù bung nên rất dễ rị.

Con Neva thì café au lait, khóc suốt cả tiếng đồng hồ khi “mẹ đi vắng”. 

Pauline thì mủi thò lò, khóc thi với Neva.

Thằng Gaspa, to con đẹp trai mà cũng khóc nhè.

Còn mấy đứa nữa nhưng em chưa nhớ tên.

Chỉ có em là NGOAN thôi. Các cô bảo là em ngoan nhất hội.

Khi bà ngoại để em lại một mình, em vẫy tay chào hẳn hoi rồi sau đó là làm việc của mình.,có rảnh đâu mà khóc.

Này nhé, trong cái tủ màu vàng có rất nhiều hộc thoại  mà thoại nào cũng đầy đồ chơi, em phải kiểm tra xem cái nào chơi được. Sau khi dọn sạch sẽ cái thoaị đầu tiên, em có thể leo vào đó ngồi trước những ánh mắt “đẩm nước mắt” thán phục của mấy đứa kia.

Thế đấy, đừng xem thường đứa bé con nhé!

img_3942

Tiếp đó em tự leo lên tobogan, rồi trượt xuống một mình. Cái ni thì dễ ẹt vì ở nhà em leo lên leo xuống  canapé của bà ngoại như chơi.

img_3944img_3943
Còn cái phòng ngủ phải thăm nữa, xem thử cái giường  ngủ của em ở đâu chứ.

Cả tuần ni em “không khóc nhè” với lại  chỉ ở một hai giờ  nên em rán chờ về nhà ngủ (bà ngoại bảo thế).

Hẹn tuần sau giường nhé.

À quên, lớp em có 03 cô. Một cô trẻ đẹp và hai mamies.

Các mamies rất tội nghiệp .Phải luôn tay bế mấy đứa khóc nhè, phải luôn mồm hát hay kể chuyện cho bọn hắn quên nhớ mẹ . Mệt ơi là mệt.

Cô trẻ đẹp  cũng thế nhưng hay chơi với đứa ngoan …như em.

Còn cái toilette nữa. Cũng rất là sạch. Để thay tả , em được đặt nằm trên tấm nệm êm ru , được lót khăn giấy dưới đít dùng xong gói tả lại rồi vứt vào thùng rác ngay bên cạnh.  Một chồng gant tay sạch để nhúng  ướt lau đít  rồi cho vào giỏ đồ dơ, một chồng tả hai cỡ mà cỡ nhỏ nhất là dành cho những đứa đít nhỏ như em.

Sạch và đã quá nên thứ sáu em ị tại trường trước khi về để được thay tả .

Lại vốn mẹ nhé!

PostHeaderIcon 15/09/2016

Tuần này Wayna bắt đầu đi nhà trẻ, mỗi ngày một ít thời gian cho đến cuối tuần sau thì bắt đầu ở lại trọn ngày đến chơi. Mẹ có lí do để bắt mình viết vài dòng cho con chứ ko thì cứ để trôi. Từ hồi mẹ đi làm lại, mỗi ngày chỉ thấy Misan & Wayna con một ít buổi sáng, một ít buổi tối, cái gì cũng nghe kể lại.

Bà Ngoại khen Wayna đi trẻ ngoan lắm, chơi vui vẻ chứ ko khóc.  Hôm đầu tiên con dáo dác tìm bà Ngoại khi bà Ngoại đi xem chổ ngủ của con. Sáng nay bà Ngoại để Wayna lại chơi 30′ ko có bà Ngoại bên cạnh mà Wayna vẫn cứ chơi như thường.

Hồi có Misan, bố mẹ theo Misan từng bước, có thay đổi gì cũng có bố hay mẹ đi theo Misan. Tới phiên Wayna thì bố mẹ hoàn toàn phó cho bà Ngoại. Người ta dặn mang cái gì, làm cái gì để chuẩn bị bà Ngoại một mình làm theo. Thậm chí Misan đi học đến tuần thứ 2 mà  mẹ mới thấy cô Charlotte của con.

PostHeaderIcon « Misan nhớ bố, Misan muốn đi công tác với bố »

Nàng nhớ bố.
Lần đầu tiên nàng thấm thía ra bố đi công tác nghĩa là thế nào. Bắt đầu từ lúc bố chất cái vali lên xe rồi chở 3 mẹ con qua nhà bà Ngoại trước khi bố đi ra sân bay. Nàng tưởng bố đi vacances ( nghỉ hè), nàng xin đi công tác với bố…phải nói một lúc nàng mới hiểu ra là bố sẽ phải đi xa mà ko thể dắt nàng theo được, rằng bố phải đi công tác xa để có tiền mua kem, mua kẹo, mua đồ chơi cho nàng. Nàng bịn rịn khi tiễn bố ra cửa, rớm nước mắt làm cả nhà lặng theo. Bố đùa là : » bây giờ anh mới hiểu tình yêu đích thực nó thế nào », cười đi rồi ko chừng anh cũng khóc thầm trên taxi đó chớ, ai mà biết.

Tối hôm qua lúc nói chuyện trước khi ngủ, nàng nói với mẹ với bà Ngoại là nàng ko muốn bố đi làm xa. » Misan ko muốn bố đi công tác, Misan muốn bố đi công tác ko xa ». Nghe mà thương. Thỉnh thoảng nàng nói nàng muốn về nhà, nàng muốn ngủ với bố. Cái này thì mẹ cũng muốn hihi…

Tối nay bố gọi về, lúc đầu nàng tránh đi, nàng tham gia rửa chén với papy, mẹ phải gọi nàng đến chào bố. Vậy mà thấy bố cái là nàng thổn thức ngay. Nàng trệu trạo cố gắng nói cho trọn vẹn câu : » Misan nhớ bố, Misan muốn đi công tác với bố » rồi nàng cuộn minhf trên sofa, oà ra khóc. Nàng làm mẹ với bà Ngoại cũng xém khóc theo nàng, phải ráng kiềm lại mà dỗ nàng.

Thương quá đi con gái ơi.

Tối trước khi ngủ, mẹ nói với Misan là thứ bảy mẹ con mình sẽ về nhà, dọn dẹp nhà của rồi đi chợ nấu ăn chờ bố về. Lập tức nàng nói:  » Misan đi siêu thị gần nhà mình », để chắc chắn về đúng cái nhà mà nàng vẫn mong đợi. Vậy là bố biết về đâu ngủ tối thứ bảy này rồi nhé.

PostHeaderIcon Hằng năm, cứ vào cuối thu…

Thứ năm vừa rồi là khai giảng, Misan đi học trường mới, mẹ đi làm lại. Bố xin nghỉ phép ở nhà làm hậu phương, sẳn sàng làm chân chạy nếu cần.

Trước đó hai ngày, bố mẹ dẫn Misan đến thăm trường mẫu giáo mới, đi xem nhà trẻ của Wayna, dẫn nàng đến khu nhà mới, chỉ nàng xem căn hộ nhà mình sẽ dọn đến, cửa sổ nào là phòng của nàng với Wayna…Nói tới nói lui một hồi nàng cũng hiểu ra là nhà mình sẽ chuyển đến đây nên nàng cũng phải đến học trường mới, ko về lại trường của Marine nữa. Xong, nàng chỉ quan tâm hỏi xem khi nào thì công viên cạnh nhà mở cửa để nàng vào chơi hihi…

Ngày khai giảng, bố với Papy « âu yếm » dắt tay Misan đến trường. Theo tháng sinh, con được xếp vô lớp nhỡ chung với nhỏ. Có hai cô; cô Cecile chỉ dạy thứ 5, cô Charlotte dạy các ngày còn lại. Tối về Misan kể là nàng thích Charlotte hơn vì cô này đẹp. Nàng nói là nàng hài lòng về trường mới, nàng chỉ ko thích có một điều là buổi trưa người ta dọn đồ ăn tráng miệng ra sau cùng trong khi nàng rất thích món này…chà, khó ghê. Hôm qua mẹ đi làm về sớm nên đi theo cả nhà đi đón Misan, em Wayna cũng được đi. Lúc đến thì thấy Misan đang nắm dài trên nền sân chơi, có một bạn đang nắm tay Misan định kéo dậy nhưng Misan thấy mẹ nên rút tay bạn chạy đi. Mẹ hỏi Misan bạn tên gì mà nàng trả lời vậy nè:  » ce n’est pas pas copine, elle juste joue avec moi  » (ko phải bạn con, chỉ chơi chung thôi). Thiệt ko hiểu tiêu chí được xem là bạn của nàng là thế nào nữa, ở Skylines nàng cũng ko có bạn, chỉ chung lớp thôi.

Nhân ngày khai giảng, Wayna được đưa đi khám bác sĩ, nàng chỉ lên khoảng 20gr hà? rớt ra khỏi biểu đồ cân nặng chuẩn. Nhưng nàng cao lên, đường chiều cao của nàng vẫn quẹo lên đúng chuẩn. Lần này nàng đi khám bác sĩ mới, gần nhà mới. Ông này cũng nói là là bố mẹ đừng có quá mong nàng đuổi kịp phát triển như trẻ bình thường, tạng của nàng cứ nhỏ con, túc tắc vậy đến lúc kịp thì kịp, ko ép được đâu. Nàng cũng được tiêm 2 mũi vaccin bên hai đùi, nàng về sốt hai đêm, ti tỉ khóc, ti tỉ chơi làm bà Ngoại xót ghê luôn.

PostHeaderIcon Bye bye

Hình buổi chia tay của Misan ở trường cô « Nun » đây. Lúc đầu nàng ko muốn mời bạn, nhưng sau thì nàng vui vẻ phân phát quà cho các bạn.
Cảm ơn ông Ngoại ngồi giúp mẹ Anh cắt dán 27 gói giấy, cảm ơn bà Ngoại thổi với mẹ Anh 30 bong bóng, cảm ơn cậu Tuấn giúp mang hết đống đồ đến trường cho Misan, cảm ơn cô Nhung đã chụp hình, cảm ơn cô Thư, cô Uyên đã tư vấn. Mẹ A tốn gần 400K Vnd, cũng ko đến nỗi quá phải ko các cô? Trong gói quà có trái cây, kẹo, đồ chơi nên mẹ đã muốn cô chia quà cho các cháu trong buổi chiều để các cháu chơi cho vui nhưng cô chỉ cho Misan phát quà khi các bạn về. Bố nói là để bảo đảm nếu có cháu nào đau bụng thì ko phải là do ăn đồ ở trường Skylines. Chắc là vậy. Nhưng khi ra khỏi lớp thì các bạn lấy đồ ra chơi ngay. Cũng vui.

WP_20160824_09_07_38_Pro(1)-crop

1

Ko biết mọi người có thấy ko chứ bố mẹ Misan thì thấy sau kì nghỉ hè này, Misan nói tiếng Việt nhiều lắm. Thấy rõ nhất là Misan có phản xạ nói nhanh hơn. Hồi mẹ mới về, chở con đến nhà ông bà Nội, chú hàng xóm hỏi con bố Đức đâu mà con chẳng nói gì, đến lúc chú vào nhà rồi con mới nói ra được : » bố Đức ở Paris ». Chậm thấy tội. Vậy mà hôm cuối cùng đến chơi nhà Mio, chú Minh nói Mio vừa ăn vừa uống là bụng sẽ xấu, tức thì Misan bênh vực : » ko xấu, bụng Mio ko xấu ». Mẹ ngồi bên cạnh nên nghe rõ, thiệt là vui. Cô Nhung cũng nói với mẹ cách đó ít ngày là con nói nhiều trên lớp, khi dành đồ chơi với bạn đã biết nói « của Misan mà, trả lại cho Misan ». Mẹ nghĩ chỉ cần thêm 1 tháng nữa là con có thể nói lưu loát. Nhưng mà ở tuổi con thì học được cái gì thì sẽ giữ mãi trong đầu chứ ko rơi rớt như người lớn nên mẹ hi vọng sang năm con về sẽ tiếp tục « gây vốn » tiếng Việt của con đến khi con nói như Mio luôn. Bố mẹ hứa năm tới sẽ chú ý chỉ nói tiếng Việt với con và yêu cầu con nói tiếng Việt nhiều hơn.

Bố mẹ Misan rất muốn cảm ơn cô Nhung & cô Hiền . Cô luôn tay luôn chân chăm các cháu cả ngày mà vẫn có thời giờ quan sát Misan và thông báo những tiến bộ của Misan cho mẹ biết. Có chuyện gì điện thoại cho cô, cô đều trả lời nhanh và rõ ràng. Nhờ cô chụp ảnh, cô cũng chụp đàng hoàng, đầy đủ. Cô bặt thiệp, nói chuyện vui vẻ, vừa đủ, ko lên gân quá. Cô làm tốt vai trò cầu nối giữa bố mẹ và cháu. Trong chuyện chăm cháu thì cô làm đúng công việc được giao. Mẹ chỉ xem camera mấy ngày đầu, sau đó thì ko xem nữa vì biết là hai cô chăm cháu tận tuỵ, có trách nhiệm. Cảm ơn hai cô nhiều và mong các cô cứ yêu nghề mãi thế này. Nhưng mang quà đến tặng thì các cô ko nhận. Thiệt áy náy ghê.

PostHeaderIcon Hết rồi những ngày hè rỗi rảnh

Vậy là một tháng không vợ không con cũng sắp hết. Tổng kết lại thấy mình cũng làm được nhiều chuyện ra phết. Nào là sắp xếp lại mấy cái mớ bòng bong phim, ảnh, truyện, tài liệu trong một lô lốc đĩa cứng của mình. Nào là học guitare hàng đêm đến chai đầu ngón tay (không biết vợ về có hối hận là đã lỡ khích tướng trước khi đi không).

Với 8 ngày cuối tuần, khối chuyện thú vị cũng được khám phá thay vì ngỗi chòng chõng trước webcam 48h đồng hồ hai ngày thứ 7 và chủ nhật.

Tiệm sách của một bác già người Việt chuyên bán sách về Đông Dương ở place d’Italie chắc sẽ là địa chỉ mình thường lui tới trong tương lai. Tuy giá cả hơi chém nhưng bù lại có thể ngồi tán phét và biết những thông tin thú vị.

Bảo tàng người nhập cư cũng thú vị với khá nhiều thông tin về chuyện người Việt ở Pháp. Vật trưng bày gây ấn tượng nhất là tác phẩm « Những con chim trên dây điện ». Những con chim được làm bằng nhiều loại thìa muổng khác nhau và được xâu lại bằng những sợi dây thép. Con người ở thời đại toàn cầu hóa giống như là những con chim. Những tưởng chúng được tự do bay đi khắp nơi chúng muốn. Nhưng những rào cản và định kiến của xã hội của cả nới đi và nơi đến đã « xâu » chân chúng lại và điều đó đúng cho tất cả mọi màu da, mọi chủng tộc.

Thêm nữa, tranh thủ không vợ (nhưng mà cũng kịp kịp mét mẹ) để đi xem bđ ở sân Công viên các hoàng tử. Chỉ tiếc là thiếu bánh mì bột lọc như ở sân Chi Lăng mình.

21

Thôi thì từ tuần tới, freedom ơi, ta xin chào mi ! Bù lại, lại được tha hồ hôn hít 3 con chó nhà mình.

IMG_20160209_191617-crop