PostHeaderIcon Wayna 2 tuổi, 2 tuần, 2 ngày

Thứ 2 tuần trước là sinh nhật Wayna. Mà bố mẹ quên !

 

Thật ra thì đến chiều Chủ Nhật trước vẫn nhớ, suy nghĩ xem sẽ làm gì chúc mừng con. Vậy mà sáng thứ Hai lại chẳng nhớ gì. Ngày Sinh nhật 2 tuổi, Wayna chơi với Misan, ko dành được đồ chơi lại còn bị Misan quăng cái hộp nhựa trúng đầu. Mẹ bực Misan nên cũng hằm hè cả buổi. Bố bận việc về trể, 1 mình mẹ lo ăn bữa tối nên lại càng thiếu kiên nhẫn với 2 đứa hơn mọi ngày. Wayna thấy không khí căng thẳng cũng ko dám hó hé. Đến tối rảnh mở điện thoại thấy lời chúc của dì Út mới nhớ ra là hôm nay Wayna hai tuổi. Nhìn cái mặt con cười tí toét chẳng biết gì mà thấy thương ơi là thương.

 

Hai tuổi, lớn lắm nhé:

-Muốn tự làm mọi thứ; mang tất, mang giày, xúc ăn, mặc quần… muốn tự mặc cả bỉm mà ko được.

 

-Nói nhiều lắm, nói tiếng Việt: gần như cái gì cũng diễn tả được. Tiếng Pháp thì thấy ít nói hơn, nhưng cô giáo nói ở nhà trẻ con vẫn xoay xở để giao tiếp với cô. Thỉnh thoảng nói với cả nhà « encore », đi học về biết chào cô « Au revoir », biết nói  » non », « oui ». Suốt ngày cả nhà nghe con cãi « không phải, không phải ». Gọi bố mẹ thì gọi luôn « bố Đức », »mẹ Anh ». Tên con là Wayna mà con cứ hay nói là Nana.

 

-Thích hát : Con hay nghêu ngao mấy bài này: Bống bống bang bang, mẹ ơi tại sao, một gia đình nhỏ, 1 hạnh phúc to. Chỉ nghêu ngao vài câu có giai điệu dễ thuộc, vài từ thôi nhưng nghe cũng ra được bài nào ra bài nào. Có lúc con chơi 1 mình, vừa hát tập trung đến quên hết xung quanh.

-Vận động khá tốt do cứ cố bám theo Misan. Ra công viên, Misan chơi trò gì, con chơi trò đó. Leo trèo, chạy lên dốc; trượt cầu trượt kiểu chúi đầu xuống trước con cũng ko ngán. Bạn bè Misan thích con lắm, mẹ phải ra tay cản chứ ko thì mấy chị cứ muốn kéo tay con chạy đi chơi.

-Con bắt đầu tỏ ý có gu ăn mặc: thích đôi bốt màu hồng, thích cái áo pyjama màu hồng mà mặc ngủ buổi tối xong, sáng dậy vẫn muốn mặc đi học. Thỉnh thoảng thích cái áo cái quần nào lại đòi mặc cho bằng được. Aida ở nhà trẻ khuyên bố mẹ là dấu bớt đồ đi sau khi thấy Wayna mang đôi croc tím của Misan đi học.

-Con cũng thích truyện, có lúc một mình con, con cũng lật sách ngồi xem như bà cụ non. Mấy hôm nay con thích cuốn Peter Pan, lần nào đọc truyện cũng lấy cuốn đó ra.

-Con gắn bó với 2 con thú bông. Đi đâu cũng mang theo, đi ăn thì mang 2 con xuống nhà bếp, xếp cho chúng ngồi ngay ngắn rồi con mới yên tâm ăn. Buổi sáng đi học luôn nhớ mang doudou, bố mẹ sáng nào cũng phải bắt con để 1 con ở nhà.

Cho tới lúc này thì con cứ luôn yên bình, thong thả vậy mà lớn. Đến tuổi biết làm gì thì con làm cái đó. Con ít làm bố mẹ lo lắng, đi học thì được cô giáo thương, chị Misan thương con, cả chị đi đón cũng quí con.

 

Bố mẹ muốn con để ý đến cảm xúc của người khác hơn. Chị Misan từ nhỏ đã tình cảm lai láng, để ý ai buồn ai vui. Còn con hả, chưa thấy con chủ động âu yếm gì bố mẹ với chị Misan, con dành đồ chơi với Misan, mặc kệ Misan khóc, con chẳng thèm nhìn tới.

 

PostHeaderIcon Chuyện linh tinh

Bố mẹ hay nựng Wayna : cục vàng của mẹ, con chó con của bố…Misan thì lớn rồi nên bố mẹ ít nựng Misan như vậy. Hôm nay Misan ngồi  cạnh bố lúc bố nựng Wayna « bà Anh con của bố  » . Misan chợt hỏi « con ko là chi của bố hết hả?  » . Bố hết hồn!

 

Misan ăn thịt bò khô, tay quẹt lên mắt bị cay mắt nên lấy khăn ướt chườm cho mát. Nên Misan nói với bố « con có 1 tay thôi, 1 tay phải giữ khăn, cũng chỉ có 1 mắt, ko dọn đồ chơi được  » . Bố nói « có một mắt thì ko xem phim được « . Vậy nên nàng dọn từ từ. Nàng mang mấy thứ đồ chơi từ phòng khách vào phòng nàng, rồi nổi cơn lười nên rao « Wayna giúp Misan bỏ đồ chơi vô tủ ko?  » . Vậy là Wayna lon ton chạy lại, nói « có  » .

 

Wayna chơi theo Misan, cố leo lên cái giường tầng. Mẹ nói ko được mà vẫn cứ cố leo lên. Tới lúc xuống thì kêu cứu, mẹ ko giúp, cũng ko cho Misan giúp. Ý mẹ là muốn xem Wayna xoay sở thế nào. Misan thì nhăn nhó bên cạnh:

Mẹ phải giúp Wayna xuống lần ni rồi lần sau con sẽ nói Wayna ko được lên.

-Lúc nãy mẹ nói Wayna đừng có lên răng con ko nhắc em đi mà phải đợi lần sau?

(Im lặng)

Lát sau: Mẹ ác quá đi, con sẽ đi kêu bố đến giúp Wayna.

 

Bố rửa chén, dọn bếp, mẹ được phân công cho hai đứa đi ngủ. Sau khi vệ sinh, mặc pyjama và yên vị trên giường Misan đòi bố. Mẹ nói bố rửa chén.

Misan đề nghị:  thì mẹ đi rửa chén đi.

Mẹ: Ko, tối nay là đến phiên bố rửa chén.

Misan lập tức ca thán : Bố suốt ngày phải rửa chén.

Mẹ: Rứa Misan xuống rửa chén cho bố đi.

Misan: Con ko biết rửa.

Mẹ: Dễ lắm, mai mẹ bày cho con rồi con rửa chén thay bố.

Misan: Con ko muốn

Xời, rứa mà mẹ cứ tưởng Misan thương bố lắm.

 

Nói chuyện linh tinh với Misan, đến 1 mẹ nói thế này: « Misan mà ko để bố mẹ nghỉ ngơi là bố mẹ mệt quá, sẽ chết sớm. Bố mẹ chết rồi con  ở với ai? »

Misan: Với bà Ngoại

haha, thôi thua rồi.

PostHeaderIcon Có nên lớn ko con?

Hôm trước bố mẹ đi họp phụ huynh cho Misan. Cô giáo năm nay tên là Celine, người gốc đảo, da ngăm, tóc xoăn. Nói chung mẹ Anh luôn có cảm tình với người nước ngoài làm trong những ngành về xã hội ở nơi ko phải quê mình vì chắc chắn phải nỗ lực hơn người khác. 

Cái cô Celine này có phong cách giống cô Marine rồi mẫu giáo bé của Misan. Cô có uy với trẻ con và với cả phụ huynh chứ ko hiền lành dễ thương như Charlotte năm ngoái. Cô nói rõ chương trình mà cô tham vọng cho các em năm nay. Cô giải thích cách tổ chức lớp học như thế nào, một ngày sẽ được chia thời gian ra sao. Năm nay là năm thứ 2 trường có lớp lớn nên đa số đồ dùng dạy học là do cô mang đồ tích cóp của hơn 10 năm đi dạy của cô đến, kế hoạch sắp tới là sẽ cùng các em dựng 1 ngôi nhà búp bê nên có thể sẽ cần vài món đồ cũ, nhà ai có cái gì ko dùng thì cứ mang đến, cô sẽ xem xét có lấy hay ko. Thiệt là dễ thương. 

Về ý thức, cô nói các em lớn rồi, sắp vào  1 rồi, nên cô chủ trương để các em độc lập, tự giác làm phần việc của mình, có nhu cầu cá nhân nào thì tự đi tìm cách đáp ứng, chỉ cần thông báo cho cô biết là được. Cô sẽ động viên các em tự nói chuyện giải quyết các vấn đề với nhau trước khi đến méc cô vì cô nói ở trường này có điều kì lạ là học sinh rất ít nói chuyện với nhau. Cái này đúng vì khu mình toàn dân cư mới, nhiều sắc tộc, ai cũng có tư tưởng nhịn cho lành nên thấy gì cũng ko góp ý. 

Trong lớp Misan năm nay có 1 cái ghế gọi là ghế ngồi suy nghĩ. Ai làm sai cái gì thì sẽ được mời lên đó ngồi 1 chút, vẫn còn lặp lại thì đi qua phòng bên cạnh, cấp độ cao nhất thì cho lên phòng hiệu trưởng. Mỗi lần như vậy chỉ 5-6 phút thôi và có người lớn theo dõi, hỏi chuyện. Về hỏi Misan đã ngồi ghế đó lần nào chưa, nàng bảo chưa. Có vẻ nàng cũng biết nên sống đúng theo pháp luật, ko nên để phải bị phạt như vậy. Thỉnh thoảng trường cũng tổ chức cho 4 lớp lớn ra chơi cùng giờ, cùng sân với mấy anh chị trường cấp 1 để các em biết không khí người lớn nó ra làm sao (sân trường cấp 1 ko có cầu trượt, thú nhún, ko lót nhựa dưới nền đâu). Trong năm tới, trường cũng sẽ tổ chức cho các em lớp lớn đi học dự thính lớp 1 để quen dần. Chương trình chuẩn bị đọc viết để vào lớp 1 cũng nhẹ nhàng, cô nói bố mẹ ko cần chuẩn bị gì thêm ở nhà đâu, các em học ở trường với cô là đủ rồi.

 

Họp phụ huynh xong bố mẹ thấy yên tâm. Bố mẹ thậm chí còn chưa chuẩn bị tư tưởng là con sẽ vào lớp 1, nay nghe cô nói vậy thì càng thấy nhẹ. Misan vẫn bé lắm, vẫn thích làm công chúa, chơi trò làm mẹ, làm bà tiên với Wayna. Hỏi con có thích vào lớp 1 như mấy anh chị lớn ko thì bất ngờ con nói con ko thích. Nguyên nhân là « vào lớp 1 rồi thì suốt ngày phải ngoan ». Chỉ là cô hơi chuẩn bị ở trường thôi mà Misan đã thấy áp lực vậy, bố mẹ có thể nói gì thêm mà làm cho con sợ chứ? 

 

Wayna sang năm cũng sẽ lên mẫu giáo. Nhà trẻ cũng sẽ tổ chức cho các cháu đi tham quan mẫu giáo một lần cho biết. Chắc nàng sẽ thích vì sẽ được đến trường của Misan chơi, như người lớn. Bây giờ hai đứa hay chơi với nhau. Wayna bây giờ có lúc là đồng bọn của Misan trong mấy trò nghịch phá, có lúc là con của Misan khi Misan chơi trò mẹ con, có lúc là học trò của Misan khi Misan là cô giáo. Nói chung con là 1 người chơi cùng ngoan ngoãn, làm vui lòng Misan, chỉ là thỉnh thoảng có chạy đến méc bố mẹ Misan là con đau, đẩy con té…

 

Bố mẹ hơi lo về sức khỏe của 2 đứa. Lúc mới đi VN về, Wayna ko chảy mũi, ko ho nữa. Vậy là lấy hôm nay trời hơi lạnh, mũi lại chảy, tối ngủ lại ho. Chắc phải ghim gói nén lên áo cho con mặc ngủ. Misan thì tội hơn, cứ hay chảy máu cam, từ lúc  về đến gờ đã chảy 6 lần, có 2 lần chảy máu cam ở trên trường. Tối ngủ bật lò sưởi mà quên để thau nước giữ ấm ẩm là con cũng sẽ chả y máu cam.  Chẳng lẽ hai đứa này chỉ hợp khí hậu nóng ở VN? 

PostHeaderIcon Bao giờ cho tới tháng 12

 

Hôm qua đã qua thăm cậu Tuấn, trấn lột 1 ổ bánh mì của cậu Tuấn và lấy đồ tiếp viện về.

 

Wayna ăn ngon lành trứng cút lộn, cho nàng ăn 7 quả rồi thôi vì sợ nhiều quá, dĩ nhiên là nàng đòi thêm!

Misan ăn 4-5 quả. Bố Đức 2 quả, mẹ Anh ko đếm bao nhiêu nhưng cũng phải đổ đi gần 10 quả vì bị vỡ, có mùi. Mẹ Anh tiếc của nên tối đó hơi ôm bụng.

Làm thịt nửa cây chả bò cho buổi tối, ngon ơi là ngon.

Misan sáng ni cũng mặc áo bà Ngoại gởi qua đi học. Bà Ngoại thiệt nhanh, có 1 tuần mà kịp may mấy cái áo cho mẹ con Misan mặc đi học, đi làm.

Vôi bột thì sẽ trộn đất chiều nay để trồng mấy chậu rau mới. Nếu trời thương, 1 tháng nữa nhà mình sẽ có rau balcon ăn hàng ngày.

Cảm ơn ông bà Nội Ngoại với bà Cúc nhiều. Lần nào cũng cũng chăm cả nhà, nói thích cái gì ông bà cũng tìm ra để gởi qua hết.

Vậy là hết Việt Nam rồi nhé, tuần này lại quay về nhịp sống « mở tủ lạnh, có gì ăn nấy ». Tới tháng 12 mới có đợt tiếp tế tiếp theo hà hà…

 

Trưa hôm qua cho Misan ăn cuốn từ bánh tráng Đại Lộc. Nàng trải bánh ra rồi hỏi sao ko như bà Ngoại? Nàng kể bà Ngoại lỗi lần dọn món này cho nàng là có thơm, có dưa leo, da heo…Mẹ kiếm đâu ra thơm & da heo cho con lúc trưa chủ nhật hả? muốn gì cũng phải nói trước để bố mẹ thu xếp đi mua chớ.

 

Mẹ nấu chè mè đen cho Misan mà nó nói ko phải nên ko chịu ăn. Biết làm gì với mấy gói mè đen xay ông Dũng bà Tâm cho đây?

 

Đi VN về, phát hiện ra những đôi giày của Misan, Wayna đã chật. Vậy là có lớn nghe.

Mẹ Anh cũng có lớn, mà chỉ lớn bề ngang, thiệt là, chưa kịp sung sướng đủ đã phải bóp miệng lại rồi.

 

Bố mẹ đạt được thoả thuận với Misan, 2 tối cuối tuần, cả nhà mình sẽ ngủ chung với nhau như khi ở VN, còn trong tuần thì con ngủ trong giường của con, đêm khuya có thức dậy cũng đừng có chạy qua phòng bố mẹ.

Nàng ngủ chung, leo luôn trên người bố, nói bố là cái giường của Misan. Lát sau bố phê bình Misan ko được làm cái này, cái kia, nàng nói « bố là cái giường, cái giường thì ko biết nói ».

Lát sau nàng rủ bố mai sẽ múa với nàng bài này, bài này, bố nói « bố là cái giường, cái gường thì ko biết múa » thôi, nàng im.

 

Mẹ nói với Misan: muốn xem phim thì lát nữa hỏi bố.

Misan hỏi lại: bố là người quyết định hả?

mẹ lỡ lời : Ừ, vì bố lớn nhất nhà.

Misan: Papy mới lớn nhất nhà, papy mới là người quyết định.

Vậy là từ thứ 7 đến giờ, nàng cứ nhắc đi nhắc lại, papy mới là người quyết định, con sẽ đi hỏi papy. Mẹ cứ phải giải thích lại là papy chỉ lớn nhất nhà papy thôi, còn ở nhà mình thì bố lớn nhất mà có vẻ nàng ko muốn hiểu.

 

Wayna xổ tiếng Pháp với bố mẹ. Khi ko thích ăn món nào, con hất món đó ra và nói « pas ça » ( ko phải cái này).

 

 

Thông báo luôn cho ông bà hết lo là cả nhà đã tìm ra người đưa đón mới. Cô Huyền kia hẹn 2 buổi thì trể 2 buổi nên bố mẹ xin thôi. Cô mới tên là Phương Anh, mới qua Pháp 1 tháng, năm nay chỉ đi học tiếng Pháp nên rảnh. Có điều cô ở hơi xa, chưa biết có thể theo các cháu được đến đâu. Misan với Wayna có vẻ chịu cô, vậy cũng OK, tới đâu hay tới đó thôi.

PostHeaderIcon Hết hè rồi

Hết nghỉ hè nhé, sáng nay con sẽ đi học, bố mẹ sẽ đi làm, bắt đầu cày vụ mới.

Tóm tắt vài dòng để lưu thông tin, kỹ niệm:

Sau lần về quê này, Misan nói tiếng Việt tuyệt vời, con có một số lượng từ vựng đáng kể, có thể diễn đạt tất tần tật mọi thứ. Misan nói tiếng Đà Nẵng nhé, răng ri chi rứa đầy đủ. Có vài ví dụ con nói rất vui, như : ngon dễ sợ, mình thích thì mình đi thôi, Wayna té ko phải tại con, té kì lạ quá.

Wayna may mắn được về quê đúng lúc tập nói nên con bắt đầu với tiếng Việt và nói được khá nhiều. Dù chỉ phát âm có 1-2 âm/ lần nhưng muốn gì, cảm thấy gì cũng có thể diễn đạt được hết: nóng, xuống, đi, xe máy, ko ăn, ko muốn, sợ…chừng đó thôi là đủ để sai khiến cả nhà. Nhưng khi nói với papy thì con nói tiếng Pháp, nhưng con chỉ có vài từ thôi, mẹ đang lo ko biết hôm nay đi học lại con sẽ xoay sở ra sao.

Hai đứa rất thích đồ ăn Việt Nam, trứng cút lộn, bánh tráng đập chấm mắm nêm, bánh bèo, chè mè đen, nước mía, chả cây…toàn mấy món hiểm, mẹ làm sao mà nấu được đây? Misan đặc biệt thích chè mè đen trong số các loại chè, dẫn con đi chè Cung Đình, cho con xem từng nồi chè xanh đỏ đủ màu vậy mà con chỉ hỏi món chè mè đen ăn nóng…Chịu ăn tạm li chè thập cẩm xong rồi còn nhắc mẹ mai mua chè mè đen vì « con thích chè mè đen lắm » . Mẹ thấy « kì lạ quá », con là đứa chịu lạnh tốt, thích ăn lạnh, thích mấy màu sắc sáng sủa, diêm dúa nhưng lại thích ăn món chè đen đen, xấu xí và ăn nóng này, thậm chí khi đi mua chè con cứ muốn đến nhìn nồi chè của người ta, xem người ta múc ra bao…

Wayna có vẻ hợp với khí hậu VN, năm ngoái con về lúc khoảng 8 tháng, người trắng xanh, mềm mềm nhìn yếu ớt, chơi 2 tháng ở VN xong con hồng hào, cứng cáp, tự động ăn uống rồi lên đô luôn. Lần này về thì con nhanh nhẹn hơn, khôn hơn, bản lĩnh hơn. Mẹ hết nói con được rồi, cái gì mà con muốn thì con đòi bằng được, mẹ có phạt con thì con chịu phạt chứ ko đầu hàng. Tối nay con lại đòi xúc ăn bằng cái muỗng có thể kéo ra kéo vào, đổ tùm lum nên mẹ bực quá nói con đi vô phòng đi, vậy là con đi rồi ở im trong đó, ko thèm ló đầu ra dù ngoài này bố mẹ với chị Misan chí chóe đến cỡ nào. Sau, bố tưởng con ngủ rồi nên đi vào xem thử, hóa ra con vẫn đang nằm chơi trên giường, bố mẹ sợ con đói nên kêu con ra ăn tiếp, con lại đòi tự xúc…mẹ thua luôn. Cô Aida ở nhà trẻ hôm nay sẽ ngả ngửa khi nhận lại con và ko thể nhận ra Wayna hiểu chuyện, ngoan ngoãn hồi tháng 5 nữa.

 

Hồi mẹ mới về VN, mẹ thấy mẹ như mẹ ghẻ của hai đứa vậy đó. Lúc nào cũng chỉ « bố, bố » .  Ăn, uống, thay bỉm, mặc quần áo…cứ như phản xạ, đầu tiên phải là bố. Misan thì khỏi phải nói, nàng là cục keo dính chuột của bố từ mấy năm nay rồi, nay đến Wayna cũng vậy, mới có 2 tháng xa mẹ mà đã bám bố như cái đuôi. Sáng ngủ dậy, Wayna nằm trong giường gọi « bố », Wayna đi ị liền nhìn bố, chỉ tay vào mông nói  » bố, caca » . Mấy buổi sáng đầu tiên con đợi bố mang giày cho. Lúc đến trường mới hài, cô nói chào bố mẹ đi con, thì Wayna tới chào và hôn bố rồi đi luôn, ko nhìn mẹ 1 cái. May mà Misan còn ôm mẹ nói  » Misan nhớ mẹ », đến lớp có ôm mẹ lưu luyến 1 chút an ủi lại. Đấy, nhanh lắm, chỉ có hơn 1 tháng mà tình cảm đã nghiêng cán cân vậy rồi đó.

 

Càng lúc càng ko biết mình đang làm bố mẹ kiểu gì và sẽ như thế nào. Misan với Wayna là hai tính cách trái ngược nhau như đứa thuận tay trái và đứa thuận tay phải vậy.

Misan đỏng đành, tâm lí đầy màu sắc và hay làm bố mẹ bất ngờ với những nhận xét, hành động đầy quan tâm và tinh tế của nàng nhưng cũng rất mệt với những cơn lên xuống cảm xúc 360 độ của nàng. Nàng nói bố : « bố là anh của chú Minh nên bố phải nói chú Minh đừng nói to, mỗi lần chú Minh nói to là Mio sợ lắm, nói to là ko tốt » . Nàng nói bà Ngoại « suốt ngày bà Ngoại đòi đồ cho Wayna » làm bà Ngoại giật mình điếng người, hết dám phân xử chuyện tranh dành của 2 đứa. Bố mẹ lỡ miệng cái gì lập tức nàng hỏi ngay: » chỉ thương Wayna thôi hả? » « chỉ cho Wayna thôi hả? ». Nàng cũng làm cho ông bà tan chảy với nỗi lo như « Khi con lớn bằng mamie là papy chết hả? » . Nàng gặp kiến, tránh kiến, lâu lâu lại hỏi sao mẹ giết nó, sao mẹ hái bông mà ko để nó sống trên cây cho đẹp làm bố mẹ lỡ có hành động « man rợ » nào lại ngó trước ngó sau xem nàng có thấy ko.

Còn con nhỏ kia, gặp kiến giết kiến, gặp ruồi đập ruồi. Chiều nay nó đưa tay lần theo 1 con ruồi gà rù đang bò trên cửa kính, đập con ruồi rớt ngả phơi bụng trên sàn nhà, trong lúc mẹ lo giữ bàn tay đập ruồi để nó đừng quệt lên mặt thì nó đưa chân đạp nát luôn con ruồi đang muốn chạy đi. Xong nó nhìn mẹ nói  » chiến« ( kiến). Balcon nhà mình dạo này có hoa có trái nên có ong tới, hôm nào mà nó đi tuyên chiến với mấy con ong thì ko biết sẽ ra sao. Nó chả sợ gì, đi ra đi vào thích gì lấy cái đó, thích ăn gì tự leo lên bàn lấy, thích gì làm nấy, yêu cầu cái này cái kia…bố mẹ la nó cũng chẳng khóc, nó còn tát cho bố mẹ vài cái nếu thấy bực mình. Chị Misan được bố mẹ dặn ko đánh em nên bố mẹ cứ hay nghe chị tới méc « Wayna đánh con« . Misan lỡ làm cái gì gây tai nạn đổ bể, mẹ vừa thốt lên nhẹ nhàng »ô Misan ơi » chưa kịp nói gì thêm đã nghe nó ở bên cạnh hét lên « Chaaan » phụ họa. Cả nhà ngồi với nhau, nếu mạnh tay với Wayna thì ngại Misan tổn thương, bó tay.

 

Vườn cây vẫn xanh tốt sau 3 tuần đi vắng. Rau lang, mồng tơi lên tốt, sẽ ăn được mấy bữa. Cảm ơn cô Yên đã qua tưới cây mà ko tơ hào cái lá nào, à chỉ vài cọng rau roquette. Mấy cây ổi, mít, rau mang qua đã được trồng vào chậu ngay tối thứ bảy, hôm nay vẫn chưa thấy lá ngóc đầu lên, chưa biết sống nổi hay ko, đợi xem. Hôm nay gieo hạt rau muống, rau đay, rau cải, hi vọng 2 tháng nữa sẽ có rau ăn suốt tuần. Xôi gấc, thịt xíu, bánh gai đều ko bị thiu, ăn ngon. Misan thích thịt xíu lắm, đòi ăn thịt xíu với xôi, với mì gói, với cơm…Chủ nhật xới đất trong mấy cái thùng phát hiện ra mấy con trùn to khỏe, vậy là có thợ làm đất quanh năm rồi, đỡ phải lo. Đang đợi cuộc chạm trán đầu tiên của Wayna với trùn đất, chắc sẽ vui lắm.

 

Hôm nay cũng tìm được người đón Misan& Wayna. Cô Huyền người Quảng Ninh, đang là sinh viên, nhỏ hơn mẹ Anh 10 tuổi. Cô ở cách nhà mình có 1 trạm metro, Marie Clichy, chỉ có ngày học buổi chiều, còn lại toàn học buổi sáng nên đến đón 2 đứa rồi về nhà rất tiện . Cô ko nói được tiếng Pháp, chỉ nói tiếng Việt, càng đúng như ý bố mẹ muốn. Chỉ có điều cô là sinh viên trao đổi nên chỉ học ở Pháp đến tháng 12 rồi về lại Ba Lan, lúc đó hi vọng em bạn Hà đã qua Pháp và có thể tiếp quản 2 đứa. Hôm trước mẹ nói với Misan là bố mẹ đang tìm người đón con về, con nói con chỉ thích bố mẹ đón, vậy cô Linh đâu?  Hôm qua Misan gặp cô Huyền nhưng chẳng có ý kiến gì, mẹ chỉ sợ con nói con ko thích thì thiệt là khó cho bố mẹ. Bắt đầu thời kì hay phải thay đổi người đón rồi, ko biết Misan có chịu được ko. Mong thật nhanh đến cái lúc Misan tan học tự đi bộ qua đón Wayna rồi cùng về nhà, lấy cơm trong tủ lạnh tự hâm ăn ghê!

 

Mỗi lần đi chơi về là lại có màn phải thuyết phục Misan về ngủ ở giường của nàng. Nàng cuối cùng cũng đồng ý nhưng đến đêm thức giấc lại chạy qua phòng bố mẹ, nằm  ềnh ngay ở giữa, bất kể người ta đang đắp mền. Wayna thì ngược lại, chỉ muốn nằm trong giường của mình, buổi tối hay bận rộn nên xong việc 1 cái mẹ muốn ôm con tình cảm  1 chút mà con cũng ko cần cứ chỉ tay bắt mẹ cho con vô giường nằm. Sáng dậy muốn bế con qua giường nằm ủ 1 chút mà con cũng ko thích luôn, đòi « xuống » để đi vô nhà bếp, đòi đồ ăn. Có đứa độc lập quá cũng buồn vậy đó.

Vậy đó, nhiều chuyện vui lắm mà sao đến lúc có thì giờ viết thì lại chẳng nhớ ra. Bố sẽ bỏ lên vài cái ảnh cho có hình sau này xem.

 

PostHeaderIcon Vinh – Phong Nha

PostHeaderIcon Thanh Hóa – Vinh

PostHeaderIcon Mai Châu – Phát Diệm – Thanh Hóa

 

PostHeaderIcon Hòa Bình – Mai Châu

PostHeaderIcon Hà Nội- Sơn Tây- Hòa Bình

PostHeaderIcon Hà Nội

PostHeaderIcon Breaking News – Misan có bạn ở trường mới

Hôm qua, vừa mới đến đón M&W, Misan đã khoe ngay với bố: « Con được bạn Ruby cho kẹo ».  Vậy là sau 1 tháng, Ruby đã được Misan chịu chơi bằng cách đơn giản nhất và cũng hiệu quả nhất. Con còn biết cất kẹo trong túi đi học để giấu cô vì cô không cho mang đồ chơi hay đồ ăn đến lớp.

Hôm qua, con cũng chỉ một bạn đang đứng ở hành lang và nói là bạn đó là bạn của Misan hồi nhỏ ở lớp cô Nhung (hè năm ngoái). Bố cũng vui vì dần dà mọi chi tiết trong cuộc sống của con ở Việt Nam đã gắn kết lại và tạo cho con một mảng kí ức về quê hương của Bố Mẹ, nơi con có một phần gia đình yêu thương con ở đây.

PostHeaderIcon 1 tháng đi học

Vậy là Misan và Wayna cũng đã học được một tháng ở trường Skyline. Tuy Misan đã đi học ở trường này 2 lần rồi (Tết và hè năm ngoái), Wayna lại là đứa thích nghi hơn cả.

Misan chưa hề tỏ ý phản đối đi học khác với mọi lần trước nhưng vẫn còn chưa thực sự hòa nhập vào hoạt động của lớp. Misan luôn cần có một người bạn thân (như Nejma ở trường Charlotte hay Lisa ở trường Marine) để có một điểm tựa cho tất cả mọi hoạt động. Ở Skyline, con vẫn chưa tìm được điều này. Tiếng Việt của con cũng đã rất tiến bộ: con nói tự nhiên và ít lúng túng hơn trong giao tiếp.

Còn Wayna thì khỏi phải nói: thay đổi môi trường học dường như không có ảnh hưởng tới con. Chỉ duy nhất 3 ngày cuối cùng của tuần đầu, con hơi khóc khi đến lớp. Bây giờ thì Wayna tự động đi tìm và vào lớp mỗi sáng. Độ quậy của Wayna đã được kiểm chứng ở nhà ông bà nội ngoại và ở trường. Các cô thi thoảng lại mách bố hôm nay con giành đồ chơi với các anh chị lớn hơn trong sân và thậm chí đánh cả các anh chị. Các anh chị thấy bé nên không đánh lại và chỉ mách lại các cô. Con ăn khỏe, ngủ khỏe ở lớp: ăn sáng thì con từ chối khẩu phần lớp bé của mình vì toàn đồ xay (cho lũ con nít đó mà 🙂 ) nên các cô toàn xin khẩu phần lớp lớn của Misan (nói thêm là Misan cương quyết không ăn sáng ở trường nên sáng nào để gọi Misan dậy, bố chỉ cần nói: « Con dậy trễ, không ăn sáng ở nhà được thì đến trường ăn đó nghe » thì con ngồi dậy, đi rửa mặt đánh răng ngay lập tức). Thậm chí đến bữa ăn, Wayna không cho cô đút mà tự ăn hết phần mình.

Nói túm lại , M&W thực sự là bé khỏe, bé ngoan trong tháng vừa rồi. Nói đến bé ngoan thì cũng phải tổng kết phiếu bé ngoan của M&W  trong tháng. Cuối tuần đầu tiên, chỉ mỗi Misan được phiếu bé ngoan, Bố đinh ninh tưởng là mấy đứa bé như Wayna không có xếp loại bé ngoan (để đỡ gây áp lực cho trẻ nhỏ như bố nghĩ). Đến tuần thứ 2, cả hai M&W đều được. Hóa ra  Wayna chắc là tuần đầu quậy quá, các cô chưa quen nên không được phiếu bé ngoan.

Phiếu bé ngoan đầu tiên của Wayna

Đến cuối tuần thứ 3, khi đón Wayna, không thấy phiếu bé ngoan đâu (cô thường hay dán ở áo), bố đùa « Wayna tuần này không ngoan nên không được phiếu bé ngoan, phải không ? ». Cô nghe vậy liền nói là cô quên và quay vào lớp lấy cho con 1 phiếu. Đến lớp Misan, bố cũng lặp lại vở kịch đấy để xin phiếu bé ngoan cho em lớn. Vậy là nhờ bố mà cả 2 M&W đều là bé ngoan tuần đấy.

Đến tuần vừa rồi, cả 2 M&W đều có phiếu. Khi về đến nhà bà ngoại, Wayna vừa đi vào vừa kéo cái áo chỗ cái phiếu bé ngoan được dán lên để khoe với bà ngoại. Đúng là khó khăn lắm mới có nên phải khoe chứ !

Wayna ở lớp có ba cô (Điểm, Hồng và Trâm) dạy tiếng Việt. Về nhà thì có maitresse Misan (dạy đủ thứ). Thậm chí đến tối , cô leo vô tận giường bắt học tiếng Việt. Cô cũng thông minh và sáng tạo lắm nghe. Khi bố kể chuyện cho cô và lấy ví dụ về chuyện bắt giam, bố nói : « Nếu Misan đóng cửa và không cho Mio đi về thì có nghĩa là Misan bắt giam Mio ». Đến lượt mình, cô Misan thay Mio bằng Mina trong ví dụ cho Wayna vì Wayna thường chơi với Mina mà. Chắc là truyền thống nhà giáo của bà ngoại và ông bà nội sẽ được Misan tiếp nối ???

PostHeaderIcon Thư gởi bạn phương xa

Ba bạn cùng nhà đi chơi cũng lâu rồi nhỉ. Cách mấy ngày mình lại chat, lại nghe kể này kể nọ về kì nghỉ ngon bổ khỏe, tràn trề tình thương của 3 bạn. Mình tối nào cũng hóng hớt fb mọi người để xem có ai nói gì về 3 bạn ko. Mình lúc nào cũng muốn live với các bạn

Nghe nói là bạn hơn 4 tuổi nói tiếng Việt khá lên nhiều lắm. Bạn nghe nhanh, hiểu nhanh, có thể vui vẻ chơi với dì Min, Mio, chị Su.. bạn nói tiếng Việt với em Wayna, bạn hỏi mẹ nguyên câu tiếng VIệt «  mẹ có nhớ lúc mẹ dẫn Misan đi tới chổ có thú bông bán kẹo không? » Bố nói bạn xưng là con với bố, bớt nói Misan rồi.

Nghe nói bạn biết nắm phao đập chân bơi rồi, ko cần phụ thuộc cái áo phao nữa.

Nghe kể bạn thích ăn bánh bèo, bánh bột lọc, chả cây…

Bạn nói bạn thích Việt Nam, ko muốn về Pháp nữa.

Bố, bà Ngoại nói bạn lớn rồi, trầm tính hơn, biết nghe lời hơn, chơi với em cũng ra dáng bà chị. Mọi người rất hài  lòng về bạn. Mẹ muốn ôm bạn mà hít hà cho đã quá đi.

Thật là kì diệu!

Bạn nhạy cảm lắm, đi chơi về thấy bà Ngoại có vẻ lo là bạn nói hôm nay bạn về sớm mà, mamie đừng có lo nữa. Bạn để ý là sao lúc nào cũng là bố con bạn đưa tiễn mọi người về nhà mà ko ai tiễn bạn hết. Bạn nói mẹ ở xa nên Misan ko nhớ nhưng Misan thích mẹ đi nghỉ hè với Misan, cũng là nói nhớ mà sao bạn diễn đạt dễ thương ghê.

Papi nói bạn giống dì Út lúc nhỏ lắm, hay lôi tiền ra đếm đếm, xếp xếp. Bố nhờ bạn đi trả tiền cafe bà Năm, bạn mang tiền thối về tuyên bố là tiền của bạn. Bố bày bạn là tờ nào có nhiều số 0 là lớn, là mua được nhiều thứ hơn, ko biết cái đầu gà đó có nhận ra được ko.

Mà sao bạn ốm quá, nhìn bạn ngủ dơ xương thấy mà rầu. Bạn ăn ngon miệng ko có kén ăn đâu mà sao người cứ như cây củi. Chỉ có cặp mắt là luôn to tròn, sáng rỡ, nhìn bạn thấy đời vui.

 

Bạn bé nhất bây giờ hay bị bà Ngoại nói là cà chớn nhất nhà.

Nghe nói về Việt Nam mấy ngày mà bạn khôn hơn. Bạn biết mọi người thương nên lém lắm, vẫn thích gì làm nấy nhưng hình như cũng biết lui biết tiến biết đi vòng rồi.

Bạn bắt đầu nói tiếng Việt, lặp lại như con vẹt. Bạn nói rõ chữ San chứ ko phải lìu xìu sàn sàn như trước đây. Bạn cũng nói rõ chứ Mẹ chứ ko mé mé nữa.

Hình như bạn cao lên.

Nghe nói bạn ăn nhiều. Bố mua cho hai chị em 2 chục trứng cút lộn mà mình bạn ăn hết 11 cái, còn chấm mút thêm phần của Misan. Trên lớp thì bố đã từng thấy bạn ngồi trước mặt cô đợi được đút ăn còn mấy đứa khác thì đang chạy chơi, cô gọi mới chịu đến ăn. Cho bạn đi học bán trú chắc ko lỗ đồng nào.

Nghe nói bạn ko thích đồ xay, nên các cô phải đi xin đồ ăn lớp lớn cho bạn. Bạn đến lớp là các cô đón tiếp hào hứng, cô nào cũng có vẻ vui khi được là người bế bạn đầu tiên, ôm được là quay lại thông báo : « Wayna quậy tới rồi nè ». Mẹ để ý bạn hay được các cô thương lắm, trường ở Pháp cũng cậy mà ở Việt Nam cũng vậy. Có vẻ như bạn thú vị nên ai cũng muốn chơi với bạn.

Bố kể là bố bày Misan hát « bống bống bang bang lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà….bố đang đợi Misan điền vào chổ trống thì nghe bạn thả  » ta ». Bạn bắt đầu thuộc mấy thứ linh tinh vậy đó.

Bạn thích piscine, bạn có thể bịt mủi nhảy xuống nước hụp đầu. Bạn thích biển, có thể nằm đợi sóng đánh vào người mà ko sợ. Bạn làm mẹ ngạc nhiên quá. Sao mẹ cứ hay nghĩ bạn là 1 con mèo ướt, yếu ớt nhưng giờ thì có vẻ bạn là con sóc con, lém lỉnh, nhanh nhẹn chẳng sợ gì.

 

Bạn lớn nhất than loay hoay vậy mà hết ngày, chẳng thấy rảnh lúc nào. Bạn nói bạn đi học ghitar, họ bắt bạn luyện lại tay bấm vì hồi xưa bạn học sai cách rồi, luyện hai tuần mới xong, mai sẽ chuyển qua hợp âm, có thể bắt đầu con đường showbis. Cuồi kì nghỉ chắc bạn sẽ làm live show kĩ niệm  » Tạm biệt Đà Nẵng ». Tiền thu được sẽ làm từ thiện.

Thấy bạn rảnh rỗi, lên fb xiaomi bình loạn.

Bạn nói bạn lên kế hoạch đi chơi xong rồi. Bạn đã và đang tiếp tục làm công tác tư tưởng với hai đồng đội bé để sắp tới cho bố vắng mặt vài ngày đi đón mẹ.

Tối nay mình nhớ các bạn ghê, mình gặm nhấm cái linhtinhad cho đến lúc sinh bạn Misan thì mệt quá. Hóa ra cứ túc tắc vậy mà nhà mình lưu được nhiều kĩ niệm ghê.

Các bạn đi chơi vui vẻ, mình ở nhà ngoan lắm; quét nhà, giặt đồ, tưới cây. Mình ép duyên mấy cây cà chua thu được 4 quả con, đang lớn. Sang năm sẽ ép duyên sớm khi còn nhiều bông để có nhiều cà chua hơn. Con đường bên cạnh nhà đã trải nhựa xong, chắc cuối tuần này sẽ cho lưu thông. Khi các bạn về sẽ đi trên con đường này đến trường, ra công viên.

Vậy thôi, cái bàn phím lại hết pin rồi đó anh đẹp trai, cứ phải on off hoài mệt quá. Chào nhé.

 

 

PostHeaderIcon Việt Nam 2017

PostHeaderIcon Trường Việt, trường Pháp

Sau gần 10 ngày đi học, tối nay trong lúc chờ giấc ngủ đến, Misan được dịp trút bầu tâm sự với bố về trường Việt, trường Pháp.

Câu kết luận đầu tiên của Misan là: « Misan thích ở Việt Nam nhưng không thích trường Việt Nam. Misan thích trường của Charlotte (giáo viên năm vừa rồi của nàng) nhưng ở Pháp không thích bằng ở Việt Nam ». Bố gặng hỏi lí do vì sao trường VN không thích như trường Pháp thì được Misan trả lời đúng chuẩn con mẹ Hoàng Anh: « Đồ ăn ở trường cô Diệu không có nhiều ». Lúc nào cũng giống nhau, thậm chí còn giống như hồi Misan học lớp cô Nhung năm ngoái. Ăn tráng miệng thì lúc nào cũng chuối, dưa hấu và nước cam. Còn đồ ăn thì lúc nào cũng bún, cơm và canh. Thậm chí khoai tây cũng không có (đúng là Tây mũi tẹt thứ thiệt nhà mình). Misan than là ăn vậy không đủ cho nàng vì ở trường Charlotte, Misan được ăn nhiều, đặc biệt là tráng miệng. Hèn gì, mấy sáng gần đây, Misan luôn muốn ăn sáng ở nhà để tránh ăn sáng ở trường.

Có điều là Misan rất thích các hoạt động tập thể của lớp. Misan kể có một chú hay lên bật TV để cả lớp nhảy theo video nhạc. Misan cũng rất thích một cô hay mặc váy nhiều màu (còn đẹp hơn váy của Marine, giáo viên mẫu giáo bé của nàng, nhưng giày của Marine thì đẹp hơn) lên hướng dẫn cả lớp múa. Đương đà hứng thú, lúc kể về giờ tập thể dục, nàng còn  đứng dậy biểu diễn các thao tác cho bố xem.

Lúc so sánh 2 trường, kỷ niệm của nàng cứ thế tràn về với các câu chuyện xung quanh các bạn trường của Charlotte: Nejma, Camelia, Caninja, Yassine, Hassane…Rồi nàng buông một câu: « Ở trường cô Diệu, Misan không có bạn ». Nói vậy thôi, chứ bố biết thừa cái tính chảnh của nàng: ai chịu chiều nàng, nghe lời nàng thì mới được hân hạnh chơi với nàng. Cứ nhìn cách Misan xử sự trong công viên ở Pháp với các bạn cũng như ở VN với Mio, Min và chị Xu là biết. Mỗi lần bố đưa đón Misan Wayna, luôn có bạn Ruby gọi Misan trìu mến nhưng nàng bơ tất : « Dễ mà chơi với bà à ! »

Câu chuyện của bố với Misan thỉnh thoảng lại bị đứt quãng bởi câu : »Quạt đi bố! » mỗi khi bố mỏi tay, chưa kịp nghỉ một tí.

Trong lúc đó, đứa nhỏ kia, sau khi tu hết bình sữa, đã chổng mông ngủ tự lúc nào.

PostHeaderIcon Em bé khỏe, em bé ngoan

Cái đứa này, ko biết từ khi nào từ một đứa hiền lành, nói đâu nghe đó, cho gì ăn nấy nó biến thành 1 đứa bặm trợn thấy ớn.

Bây giờ, ko thích món gì là nhả ra, la nó nó quay đầu đi chổ khác rồi nhả.

Thích món đồ chơi gì là giật ngang của Misan, khóc lóc ăn vạ kinh hồn. Wayna nhỏ vậy mà khóc to, khóc khỏe nhất nhà.

Khi bực mình, nó  có thể giơ tay… đánh người ta. Bà Ngoại, bố mẹ, Misan đều đã là nạn nhân.

Mấy cô mẫu giáo vẫn hay nói Wayna đanh đá, muốn gì là phải có, ko để thua đâu…mẹ lâu nay nghe vậy, tai nọ lọt tai kia… nghĩ nó còn nhỏ vậy, chị Misan toàn dắt mũi nó, ở nhà cho gì nó ăn nấy thì đanh đá với ai được. Vậy mà gần đây bố mẹ nhận ra đã đến lúc  phải nghiêm túc với nó, phải bắt đầu chương trình » uốn nắn » nó chứ ko thì ko chịu nổi nửa.

May cái là nó hiểu chuyện.

Mẹ hay nói Misan, khóc thì đi vô phòng con khóc. Hôm trước cũng nói câu này với Wayna, nó lập tức quay người, lủi thủi đi vô phòng. Nhìn nó be bé vừa đi vừa khóc thấy thương chi đâu.

Hôm trước nó khóc chiến đấu để đòi mẹ cho ăn bánh tráng nhúng như chị Misan. Nó hét dữ quá nên mẹ cho nó vô giường, đóng cửa phòng lại. Kinh hồn. Sao mẹ ko nhớ hồi xưa phải căng với Misan sớm thế này.

Nhưng mà dạo này nó theo chị Misan ghê, chị Misan làm gì là nó muốn làm theo y chang. Misan cứ như mặt trời rực rỡ trong mắt nó vậy. Nó theo Misan như cái đuôi. 

Nó sắp có thêm hai cái răng mới, sẽ lấp đầy hàm răng trên. Răng cỏ gần đủ rồi nên nó ko thích ăn đồ xay, đồ nhạt nữa. Nó thích ăn thức ăn giống mọi người. Rồi nó cũng kén chọn thích cái này, ko thích cái kia, chỉ chỏ làm bố mẹ xoay theo bắt mệt. Mau nói đi rồi muốn cái gì nói quách ra cho xong con ơi, mệt con quá đi.

Nó lại bị con gì cắn 2 nhát, chân sưng phồng. Da nó khó chịu hơn da chị Misan, mỗi lần bị côn trùng cắn là sưng, là mấy hôm sau mới xẹp, là để lại dấu vết cả tháng sau vẫn còn. Chị Misan thì khỏe hơn, muỗi đốt mặt sưng méo xẹo vậy mà hai hôm sau là như cũ, ko để lại dấu vết gì. 

Nó ăn khỏe, ngủ tốt, chiến đấu khỏe, bố mẹ mong nó lớn nhanh nhanh lên.

 

PostHeaderIcon Chương trình đi chơi dự tính

Đây là dự trù chi tiết chương trình đi chơi.

Những chuyến đi Amsterdam, Strasbourg & Berlin thì ko thể thay đổi vì vé đã mua, phòng đã đặt.

Những ngày ở Paris thì chương trình có thế thay đổi, thêm bớt tùy vào tình hình sức khỏe của mọi người.

Đi thăm chợ Đồng Xuân ngày cuối cùng ở Berlin vì nghe nói chợ chỉ đông người vào cuối tuần.

Đi thăm nhà Bác Hồ T7 vì hôm đó chắc chắn bảo tàng sẽ mở cửa.

 

19.05.2017 Buổi sáng về nhà nghỉ ngơi,
Chiều đi chơi gần nhà, đón Misa, Wayna,
Tối ăn bên nhà mẹ Thọ,
20.05.2017 Đại lộ Champs Elysees, Khải Hoàn Môn
21.05.2017 Paris- Amsterdam 15h25-18h42
22/05/2017 Amsterdam-Leyde xem hoa Tulip
23.05.2017 Đi thuyền thăm kênh đào Amsterdam .
Chiều tối thăm khu phố đèn đỏ
24.05.2017 Sáng : Đi xe đạp, trung tâm Amsterdam,
Chiều : thăm nhà Anne Frank
25.05.2017 Amsterdam Paris-17h17-20h35
26.05.2017 T6 Paris -nghỉ ngơi
27.05.2017 T7 Thăm nhà bác Hồ
28.05.2017 CN Leo tháp Eifel  
29.05.2017 T2 Paris-Montmartre-Bellevilles-Sinh nhật Pierre
30.05.2017 T3 Paris -bảo tàng Louvre
31.05.2017 T4 Tàu sông Seine
01.06.2017 T5 Paris -nhà thờ Đức Bà, khu Marais
02.06.2017 T6 Paris -Strasbourg 18h21-12h46
03.06.2017 T7 Tham quan hầm rượu-làng quê Pháp
04.06.2017 Chủ nhật Strasbourg trung tâm, Tàu về Paris 15h25-19h45
05.06.2017 T2 Paris -nghỉ ngơi, Ba Anh về Paris buổi tối,
06.06.2017 T3 Cung điện Versailles
‘07.06.2017 T4 Paris-Berlin 14h-15h45
‘08.06.2017 T5 Berlin-Bức tường Berlin, check point Charlie
‘09.06.2017 T6 BerlinKhải Hoàn môn, tòa nhà quốc hội
‘10.06.2017 T7 Chợ đồng xuân Berlin – Paris 19h05-21h05
11/06/2017 CN Paris nghỉ ngơi-picnic gần nhà
12/06/2017 T2 Paris, khu phố Latin, đại học Sorbonne
13/06/2017 T3 Shopping

 

PostHeaderIcon Trong lúc đợi cây mọc…

 

Nhà mình gần đây quan tâm đến chuyện trồng cây, tham vọng là sẽ phủ xanh cái balcon để đến hè trời đẹp có thể ra « vườn » ngồi uống nước, hái trái cây ăn,  nếu thích thì hái rau nấu canh, nhổ sả để nấu bún bò Huế, vặt rau răm vô trộn gà….Gì chứ trồng cây, mẹ Anh luôn có niềm tin sắt đá là chỉ cần muốn là có.

Niềm tin này mẹ Anh có từ hồi nhỏ, nhà có vườn xung quanh, phía trước là ruộng, nhìn đâu cũng thấy xanh và luôn chứng kiến sự sinh trưởng mạnh mẽ dễ dàng thấy ghét của bọn chúng.

  • Chổ góc vườn mọi ngày vẫn căng dây chơi, tự nhiên mọc lên cây chanh, chơi nhảy dây dậm chân dày xéo lên nó mà nó cũng lớn, đợi mọi người ra tay nhổ mới chịu đi.
  • Tự nhiên có 1 túm cây mãng cầu xuất hiện trong vườn, cây nọ mọc chồng cây kia tranh nhau đất sống. Rồi cả nhà có mãng cầu ăn, ba cằn nhằn : « mẹ mi với dì Hồng chắc hồi nớ ăn mãng cầu rồi quăng rác tùm lum ra đây  » .
  • Phía trước nhà là ruộng rau muống, rau mọc trong ruộng, tràn ta bờ ruộng, thỉnh thoảng còn có dây rau muống vựơt biên lên cả đường đi, nở cái hoa tím như chọc tức. Mẹ mua bó rau về, bỏ ra 1 buổi trưa cuốc xới, dăm rau muống, rồi thì đủ rau cho cả nhà, cả nuôi heo. Chẳng thấy chăm bón gì, hình như cũng chẳng cần tưới vì chổ trồng rau gần giếng nước.
  • Ba đi mua củi tem phiếu, mang về mấy bó còn cả lá. Đem đi dăm chổ hàng rào, ít lâu sau nhà mình có cái hàng rào bằng cây lá đỏ, gọi vậy chứ có biết cây củi đó tên là gì đâu.
  • Nhà có cây thì luôn có những thứ lặt vặt trong vườn để ăn; táo dại, dâu tằm, me đất, mía, dúi dẻ…có lần trước nhà có cây ổi sim, chắc ai đó đi ngoài đường ăn dở trái ổi rồi vứt bên đường nên cây ổi mọc thẳng chổ hàng rào. Ổi sim sướng lắm, bé bé đã cho trái, trái nhỏ ra từng chùm, ngày nào cũng có trái vàng để ăn. Rồi cây ổi đó cũng lớn, mẹ Anh lúc đó chắc học mẫu giáo, phải leo lên mới hái được. Mẹ Thọ thấy con  tay bám cành ổi, nhoài người ra như khỉ lựa ổi để bứt thì hoảng quá, cho chặt đi, chặt ko tiếc, ko xót. Chừ mà ở balcon nhà mình có cây ổi như rứa mà chặt đi chắc tiếc ngang bằng bị móc túi mất điện thoại +mất ví tiền+ thẻ bị rút hết khoảng max cho phép trong tuần quá…
  • Nhưng mà ít lâu sau lại có cây ổi khác, giống khác, mọc lên chổ hàng rào khác, chắc là do có người khác nào đó ăn ổi vứt vô đường…

Vậy đó, chưa kể vườn hoa của ba, hoa bươm bướm, hột rớt xuống mọc lên cây mới. Lan đất mọc theo đường dẫn vô nhà, mưa 1 cái là nở hồng cả lối đi. Nên trong đầu mẹ Anh, cây cối là cái giống sống dai, sống dễ, lâu nay mẹ Anh chỉ biết dẹp bớt nó đi chứ chưa phải chăm gì. Qua Pháp, mua cây rau húng về cắt lá ăn, gốc để trồng rồi nó cũng lên. Đi chơi 1 tuần về thì nó héo đi rồi tưới nước nó cũng sống lại. Chuyển nhà đi, để bớt việc nên vứt luôn chậu cây, chẹp… tới nhà mới thì mua cây mới, khó gì…

Vậy mà chừ chuyên tâm, muốn gầy mấy chậu rau, mấy cây ăn quả mà sao khó quá.

Cây chanh 12.5 EUR em Tuấn cho đã chết sau 3 tháng bám trụ. Bố Đức tự hỏi: » ngày mô cũng tưới là răng lại chết » .Ờ, đôi khi tình yêu ko phải là tất cả đó anh.

Mua ngò tây, rau răm, sả về ăn rồi  cắt gốc ngâm nước đợi nó ra rễ để trồng. Vậy mà, đứa nào nếu ko hóa thành bùn đen, ra vài cái rễ đem ra đất trồng rồi cũng ngủm. Cây ngò ra lá thiệt đẹp, tự nhiên đâu ra xuất hiện một đám sâu xanh xanh, bu kín thấy mà ghê. Mấy gốc dâu mỗi lần ra hoa chỉ ra có 1 cái hoa, lấy ai để thụ tinh mà đậu trái đây? 3 bụi tre, 2 cây thường xuân là những cây bặm trợ, lì lợm mà trồng cả tháng rồi  mà chẳng thấy lớn, an ủi cái là chúng vẫn còn sống, còn hi vọng. Củ khoai lang ngâm cả tuần mà vẫn chưa thấy mọc chồi. Su hào trước đây vẫn bực mình vì ăn ko kịp nó ra rễ, vậy mà hai tuần nay chờ dài cổ củ su hào vẫn lặng thinh, còn có vài vết đen, có phải củ su đang phân hủy thành rác ko ?

Trời ơi, có phải tui bị phạt vì lâu nay toàn đối xử thô bạo với cây xanh ko hả?

Trong lúc đợi cây mọc…mình lên được 2 kg!

PostHeaderIcon Linh tinh chờ chồng về

Bố đi công tác, Misan lại vác gối qua ngủ với mẹ. Tối nay bố sẽ về, Misan trước khi ngủ, sắp xếp cho 3 con thú bông quanh mình rồi hỏi mẹ: « bố sẽ nằm ở đâu? » À, mẹ nhìn Misan và đồng bọn chiếm hơn nửa cái giường rồi nói: « bố nằm ngoài ». Nàng yên tâm đi ngủ.

Nàng nói mẹ ôm Misan đi. Ừ, mẹ vòng tay qua con lạc đà rồi mới tới nàng. Cái bụng nhỏ của nàng phập phồng dưới bàn tay mẹ, thương ơi là thương. Con gái tồ, lát nửa bố về, nhắm mà ko đủ chổ, bố mẹ tiễn con với đám lâu la của con về giường con chứ còn gì nửa.

Tối hôm qua con gái tồ lật lờ báo quảng cáo của siêu thị Carrefour ra xem, chỉ tay nói con thích cái này, cái kia. Mẹ ngồi tranh luận với con ko nên mua, ko cần mua, dứt khoát ko mua vì lí do này kia một lúc chán quá nên nói thôi con thích cái gì thì cắt ra cho vô túi, khi nào đi siêu thị thấy thì sẽ xem có mua được ko. Rồi mẹ đi làm chuyện của mẹ, đinh ninh khi quay lại sẽ thấy một mớ. Vậy mà ko, lát sau chỉ thấy 1 cái hình, nàng đang cặm cụi cắt từng chút theo đúng hình món hàng đó, ví dụ như thích chậu hoa thì nàng cắm đầu cắt cho ra từng cánh hoa, haha…tồ ghê, tội ghê … 

Hai tuần nay nghỉ lễ, Misan cứ hỏi khi nào thì có Charlotte (cô giáo của Misan). Vậy là vẫn còn bé lắm nhé; nghỉ học thì chỉ nhớ cô chớ  chưa nhớ bạn. Mẹ thấy mấy animateurs cũng có vẻ tốt với con. Tối về con hay kể chuyện này chuyện kia; Thomas nói con ko đẹp, con ko đồng ý, ông bảo vệ trường Mustafa lúc nào cũng gọi con là « con gái », Miwen mặc áo thiệt dài hóa trang thành cái gì thì con cũng ko biết nữa…

Hôm chủ nhật trời thiệt đẹp, nhà mình mở hết cửa, chơi ngoài balcon cứ như chơi trong vườn. Thiệt là đã. Misan bày trò chơi với Wayna: Misan với Wayna là hai bà tiên, bảo vệ công chúa khỏi quái vật? Ai là công chúa? mẹ chứ ai. Ai là quái vật? nhà còn sót ai thì là người đó nhận vai quái vật. Bố mẹ bị rơi vào cái nồi cổ tích thập cẩm của Misan, nên lát sau bà tiên đưa cho mẹ cái mền, nói đây là áo mới cho công chúa đi dạ hội gặp hoàng tử. Mới nắm tay hoàng tử bước vài bước thì bà tiên nhỏ đòi hoàng tử nhảy với bả. Bả cũng đưa tay ra như đúng rồi, còn chu miệng ra hú hú làm nhạc nửa mới ghê. hihi..Xong, bà tiên dắt mẹ vô giường, biểu nằm đó nhắm mắt ngủ đi, bà tiên chạy đi kêu hoàng tử tới đánh thức mẹ dậy. Mệt ghê, zợ chồng tui đâu có gây gổ, xích mích đâu mà cô Hai bày trò sến sẩm ra làm chi hả?

Chơi chung mới thấy cô Ba nhỏ nhỏ vậy mà cũng ăn ý với chị Misan lắm. Misan nói mình là hai chị em tiên Trendel ( mẹ phiên âm vậy chớ cũng ko biết cái tên này con lấy từ đâu ra). Nên khi chơi Misan toàn gọi Wayna là Trendel. Trừu tượng vậy mà nó cũng hiểu, Misan kêu « Trendel, đi » là Wayna ton tót đi theo.

Bà tiên nhỏ đi nhà trẻ bị con gì cắn ở cổ tay mà sưng phồng  hôm kia, hôm qua. Chiều nay bắt đầu xẹp nhưng chổ đó hơi cứng. Đã có kinh nghiệm ngày xưa Misan bị nhện chích sưng mặt nên mẹ cũng ko lo mấy. Nhất là con cũng ko gãi, ko đau. Bà Ngoại thì xuýt xoa con bầm dập hết. Mẹ cắt tóc cho con hôm bà Ngoại đi chơi, nay bà Ngoại về, chiều qua chơi thấy trên trán con có vài vết xước, bà Ngoại định tội mẹ liền: » cắt tóc quệt kéo làm em bị thương hả? » hu..hu, mẹ ơi con mới là con thiệt, con xịn của mẹ mà?

 

PostHeaderIcon Kế hoạch đi chơi

19/05 7h00 Đến Paris

 

21/5 15h25-18h42: Paris-Amsterdam

25/5 17h17-20h35: Amsterdam-Paris

 

02/06 8h21-12h46 Paris-Strasbourg

04/06 15h25-19h54 Strasbourg -Paris (Hoàng Anh, Ông bà nội)

06/06 13h19-15h05 Strasbourg -Paris (Ông ngoại)

 

07/06/ 14h00-15h45 Paris-Berlin

10/06 19h05-21h05 Berlin-Paris

 

15/06 Ông bà nội về VN

 

17/06 15h19-20h43 Paris-Antibes (Tuấn, Ông ngoại)

20/06 17h10-22h41 Antibes-Paris

 

23/06 13h10 Ông ngoại về VN

PostHeaderIcon Chuẩn bị (1)

Đi máy bay đường dài hay bị lạnh, ba và bố mẹ chuẩn bị như sau:
⦁ Mang giày kín chân + tất, hoặc giày săn đan + tất ấm, mặc quần dài, áo dài tay.
⦁ Cầm theo 1 áo khoác nhẹ để nếu còn bị lạnh thì lấy ra mặc.
⦁ 1 mũ len nhẹ, hoặc mũ vải có thể che kín tai.
⦁ mang theo vài khẩu trang y tế để khỏi bị lạnh & đau mũi.
⦁ mang theo 1 khăn quàng cổ nhẹ
⦁ VN airlines luôn có sẳn mì gói, bố mẹ xin giờ nào người ta cũng cho.

Thuốc men:
Nếu được, ba/bố mẹ hỏi bác sĩ nên mang theo thuốc gì để đi chơi châu Âu: cảm lạnh, đau bụng…
Vệ sinh cá nhân: Đừng mang theo xà phòng, kem đánh răng…gì cho nhẹ hành lí.

Quần áo:
Tháng 5 trời ko lạnh lắm đâu nên chỉ cần mang theo 1 áo len nhẹ, 1 áo khoác nhẹ là đủ. Khi đi chơi, ba Anh với bố Phúc thì mặc quần jean, quần kaki, áo thun, quần lửng cũng được, mẹ Ngự có thể mặc quần vải, váy dài & áo đầm đều được.

Giày dép thì nên có 2 đôi: 1 săng đan + 1 giày thể thao kín chân. Kinh nghiệm cá nhân bọn con thì săn đan Bitis dùng rất tốt, nhẹ, thoáng, đi bộ thoải mái. Giày thể thao thì chỉ cần loại nào thật vừa chân, nhẹ, đi bộ ko đau chân là được.

Quần áo, giày dép, nếu ko có sẵn, ko mua được ở ĐN thì qua đây mua cũng được.

PostHeaderIcon Chết rồi hả?

Cái phim Dory, về bạn gái bố Nemo làm thật tốt. 

Hôm trước ăn ở nhà bà Ngoại có món gỏi bạch tuộc. Misan nhìn thấy và reo lên: « Ah, Misan biết con này, nó đi cùng với Nemo, Dory ».  Mẹ hỏi, « ăn ko con?  » thì nàng lắc đầu: « ko » .

Một lần đi siêu thị với mẹ, ngang qua hàng cá, Misan thảng thốt hỏi: » mấy con cá này chết rồi hả? ông bán cá đã làm gì nó  » ? Mẹ vội lôi nàng đi xa ông bán cá rồi mới dám trả lời; « ừ, cá chết hết rồi, chết thì mình mới ăn được chớ  » . Misan «  Con ko ăn cá  » .

Ít hôm sau,ở nhà ăn cá, mẹ gắp một miếng cho Misan:

-Ăn miếng cá đi con

-Cá chết rồi hả?

-Ừ

-Con ko ăn.

Vậy đó, khi nào nàng quên để ý thì há miệng ăn ngon lành. Mà lỡ nàng nhớ ra hỏi « chết rồi hả » là nàng sẽ ko ăn.

 

Hôm qua bố mẹ có hẹn gặp cô giáo của Misan. Cô nói Misan có nhiều bạn trên lớp.  Hồi đầu năm thì có chạy tới méc này méc kia với cô nhưng nay thì hết rồi, con có thể tự xử lí những rắc rối quan hệ bạn bè này tốt ko cần đến cô nửa. Cô khen Misan chẳng bao giờ nổi nóng, cũng ko khóc nhè như mẹ tưởng. Cô cũng để ý là nếu ko bằng lòng cái gì thì con mút tay, rồi xong. Misan với Nesma vẫn là đôi bạn thân thiết từ đầu năm đến giờ.

Cô nói Misan nhiều cảm xúc lắm nên khi có nhiều người là con kém tập trung, ít hoàn thành công việc được. Nhưng nếu để con một mình với cô thì con làm được. Bảo con làm gì trước lớp là ko xong đâu, nên để con từ từ theo tâm trạng của con. Thương ghê cái cô nàng hay e thẹn của bố mẹ. Cô nói từ đầu tháng 3 này có một cô đến chơi với con một buổi vào mỗi chiều thứ 5, để giúp con tiến bộ về khoản này.

PostHeaderIcon Ngày nào

Hôm qua Misan nói với mẹ « Hôm qua mẹ nói khi mô bố ko có nhà thì Misan ngủ trong giường bốmẹ « . Hôm qua của nàng nghĩa là « hồi xưa  » . Mẹ ko biết mẹ nói cái này khi nào mà nàng nhớ như đinh đóng cột vậy. Nên thôi, mời nàng lên giường ngủ với mẹ, để mẹ chập chờn cả đêm lo chụp nàng để nàng ko bị rớt.

Lúc mới nằm, nàng nằm sát vô mẹ, nói mẹ ôm Misan. Lát sau, nàng gỡ tay mẹ ra. Hỏi chi rứa con, nàng nói « Misan ko thích mẹ ôm nữa » rồi lăn ra xa ngủ.

Ôi chao, mẹ nhớ cái đứahay đút sát mủi vô người mẹ rồi cứ theo hơi ấm của mẹ mà đuổi mẹ chạy quanh giường, làm mẹ  nóng ko ngủ nổi.

Chiều nay hai mẹ con lại lùng bùng, bà Ngoại rủ nàng về nhà bà Ngoại, nàng hăm hở sắp xếp áo quần, truyện, đồ chơi …mang túi đi rồi.

Mẹ ca bài: « ngày nào, người cho tôi biết, biết yêu thương người, tôi biết tương tư... » . Mẹ tương tư Misan rồi đây.

PostHeaderIcon Linh tinh

1/ Tiếp tục chương trình phát triển cảm xúc trên trường, Misan về hỏi mẹ khi nào thì mẹ giận dữ.

Được lời như cởi tấm lòng, hai mẹ con tha hồ xổ ra:

Misan: khi mẹ ko mua đồ chơi cho Misan, khi Misan gọi mà bố ko trả lời, khi bố mẹ ko cho Misan xem phim, khi Misan muốn thắt bím mà ko có đủ tóc, khi mẹ đón Misan mà ko mang theo đồ ăn vặt cho Misan…

Mẹ: khi Misan khóc nhè, khi Misan ko chịu đi ngủ, khi Misan ko chịu ăn…hehehe…

Xả xong, chợt nhận ra có vẻ cả mẹ lẫn con đều có nhiều điều để giận dữ hơn là hạnh phúc. Khi hỏi hạnh phúc thì còn ngẫm nghĩ chứ giận dữ thì bung ra như pháo. Thật là « tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người »

 

2/ Cái đứa vô tư nhất nhà, chỉ biết đòi chứ chưa biếbuồn bắt đầu thích tập nói rồi nghe. Nó nói mấy từ như vậy nè: bánh, cho, nữa, hết rồi, quýt, chuối, nước. Hết.

Chỉ được cái ăn là hơn người. Mỗi chiều , cô Linh đón ở nhà trẻ về là cho nó ăn. Khi b, mẹ, Misan ăn tối thì nó đã ngủ hoặc chơi gì đó chứ ko xin ăn nữa vì đã biết là ko được. Hôm trước bố gọi Misan xuống ăn tối mà lộn với Wayna, mới thốt ra: « xuống ăn tối đi con » là Wayna hăm hở vứt đồ đang chơi, đi một mạch xuống bếp, đứng ngay cái ghế cao của nó đợi ai đó bế nó lên cho ăn. Lỡ rồi nên bố đành cho nó ăn quýt.

Thứ sáu mẹ về sớm sẽ đi đón hai con chó, luôn nhớ mang theo đồ ăn. Lâu nay vẫn hay rứt cho Wayna một miếng từ phần của Misan là xong, gần đây mẹ nhận thấy mẹ phải chuẩn bị hai phần riêng ra, chứ ko thì Wayna sẽ ăn nhiều hơn cả Misan. Thông thường, đón Misan xong rồi tới Wayna rồi ra công viên chơi. Luôn có hai đoạn đối thoại thế này:

Mẹ với Misan:

-Ăn hết miếng ni rồi chơi con.

-Misan ăn nhiều rồi.

Mẹ với Wayna:

-Hết rồi con, đi chơi đi. 

 

3/ Ngày xưa còn bé, mẹ Anh bị la thì phải đứng góc, bị ăn cháo lươn xong rồi còn phải xin lỗi hứa từ nay sẽ xyz…

Nay tới phiên mình được la, chưa xổ hết cơn bực đã phải kìm lại, dịu dọng để an ủi cái đứa bị la. Ko thì nó cứ khóc thảm thiết, nước mắt như mưa ko biết khi nào mới dứt được chỉ vì : « Misan buồn vì mẹ ko hài lòng Misan » . huhu…mẹ cũng muốn khóc quá. Sao hồi nhỏ mình ko nghĩ ra cái chiêu này.

Còn cái đứa kia, la nó, nó lườm lại, sẳn sàng đá chọi đá ngay. Chưa bao giờ thấy nó buồn, nó khóc, nó tỏ vẻ biết lỗi khi bị la. Chỉ là, ko cho thì chị ko làm, nhưng mà chị ghét, chị phải trừng lại cho nó biết mà thụt lại ngay đi.

 

4/ Wayna hết 99% chí rồi nhưng cứ hai ba ngày phải chải tóc bằng lượt dày. Có vẻ như ở đây trẻ con dễ có chí. Hồi Misan đi trẻ thỉnh thoảng cũng nghe bà Allam nói đứa này đứa kia có chí, về mua thuốc xức  cho Misan đi. Misan đi mẫu giáo, có lần cũng thấy trường thông báo có dịch chí, bố mẹ về nhà chuẩn bị đối phó. Tưởng đâu khu bình dân nghèo mới vậy, hóa ra trường tư, trường giàu như của Theo Lam con cô Phương cũng bị. Có một ngoại lệ khủng là Misan; chổ bà Allam có chí, ở trường mẫu giáo có chí, Wayna đi trẻ mang chí về lây qua mẹ Anh (bố hói nên chí chê), nhưng Misan thì ko hề hấn gì, đầu nhiều tóc nhất nhà vậy mà sạch bong, ko có cả cái trứng. 

PostHeaderIcon Hạnh phúc là khi…

Gần đây, mẹ Anh rơi vào nhóm người mà lâu nay vẫn khinh bỉ là những người hay nói « chẳng có thời giờ ». Thật sự là chẳng biết thời gian đã trôi qua thế nào mà thoắt cái đã đến 11h tối, sáng dậy rời khỏi giường mà vẫn chưa muốn mở mắt và buổi chiều về thì chẳng tìm được lúc nào để chơi với Misan, Wayna thì khỏi nói, 7h15 tối đã ôm bình sữa đi ngủ mất rồi.  Ngày này qua ngày khác cứ vậy mà lướt qua, ngẩng đầu lên lại thấy cái danh sách những việc cần làm vẫn cứ  còn vài cái đã đến kì hạn.

Cô giáo của Misan viết tin cho phụ huynh biết điều thú vị gần đây trên lớp; giờ học về phát triển cảm xúc, cô hỏi các em thấy vui/hạnh phúc khi nào. Misan nói là Misan hạnh phúc khi đến chơi nhà chị em họ( nguyên văn: Je suis heureux quand je vais chez ma cousine). Misan đâu có chị em họ nào ở Pháp, nên chỉ có thể là Mio với Mina. Thiệt là thương con gái, con làm cả nhà bất ngờ.

Misan hỏi bố mẹ hạnh phúc khi nào? vậy là lần lượt từng người nói ra những điều làm mình hạnh phúc.

Misan : khi tắm piscine ở nhà bà Ngoại với cái phao con thiên nga, khi đi biển, khi mặc bỉm, ngậm ti giả vì con thấy con là em bé.

Mẹ: lượm được tiền, ăn mà ko mập, khi Misan ko khóc nhè( Misan nghe tới khúc này thì phản đối ngay » mẹ không thể hạnh phúc khi như vậy được ». Mẹ :hả… tại sao ko hả con, hạnh phúc có nhiều kiểu mà?)

Bố: được ngủ nhiều, đọc  sách, khi chơi với Misan& Wayna, khi Misan uống hết sữa trong bình ( tới đây thì Misan đáp ứng ngay, Misan nói « để con uống hết sữa » rồi chạy đi tìm bình sữa lúc nãy đang uống dở để tu hết). Tại sao hạnh phúc của bố được Misan đáp ứng ngay mà hạnh phúc của mẹ thì Misan lại phản đối?

Kết quả cho những giây phút tâm tình này là Misan lên giường ngủ lúc 10h tối. Mẹ ngồi viết những dòng này lúc 11h tối sau khi làm xong những việc cần làm, tối nay ngủ trể nhưng mai vẫn phải dậy sớm vì Wayna, như cái chuông báo thức đến khoảng 6h30 sẽ thức dậy, rồi sáng mai có hẹn người đến sữa chữa nhà vệ sinh….Một ngày vẫn chỉ có 24h.

Hạnh phúc là bây giờ có thể ngủ hẳn 10 tiếng mà khi mở mắt ra kim đồng hồ chỉ 6h30 thôi.

Bonus tin ko liên quan:

Ỏ nhà trẻ hôm nay, người ta thông báo Wayna có…chí, con chí, đúng rồi đó, cái con kí sinh, hút máu người, làm ngứa ngáy, ghê ghê, gớm gớm ….đã đến và ở lại và …hạnh phúc trên đầu cô Ba. Mẹ với bà Ngoại ko kiềm được đã vạch đầu cô kiểm tra ngay, quả nhiên thấy có mấy cái trứng, tức là nó đã có đời F1, F2..

Biết tin thì chẳng sợ, gì chứ hồi xưa mẹ Anh cũng có, bắt chí cho dì Út, cậu Tuấn còn thấy vui…Nhưng nghĩ tới những việc sẽ có thêm trong weekend này thì thấy ngán: đi mua thuốc, đánh vật với cô Ba để gội đầu bằng thuốc, giặt nóng gối mền, cắt tóc cho Wayna, kiễm tra xem Misan có bị tấn công ko, biết đâu mẹ Anh cũng có (lần đầu tiên thấy bị hói cũng có cái lợi)

Cô Ba đúng là con của xã hội; sinh ra ở bv công, đi nhà trẻ công và rước hết những căn bệnh của môi trường công: thủy đậu, tiêu chảy, chí, sắp tới chắc sẽ bị ghẻ, sốt xuất huyết…

 

PostHeaderIcon Xin visa đi Pháp

Đã gởi thư mời (attestation d’accueil) bằng chuyển phát DHL, về nhà ông bà Nội . Dự trù cuối ngày thứ 2 ( 13/02/2017) thư sẽ đến.

Dưới đây là thông tin về chuyện xin visa đi Pháp, ông bà xem để chuẩn bị. Việc quan trọng đầu tiên là đặt hẹn với Đại sứ quán hay Lãnh sự quán. Có thể đặt hẹn bằng cách điện thoại hay đăng kí trên mạng. Ông bà thấy cái nào tiện thì làm.

 

 

Thông tin ở trang web của đại sứ quán là ở đây: http://www.ambafrance-vn.org/Thong-tin-chung-ve-thi-thuc

 

Địa chỉ nộp hồ sơ:Bạn có thể nộp hồ sơ tại văn phòng Đại sứ quán hoặc Tổng lãnh sự quán. Tùy theo địa phương của bạn mà đến đúng theo địa chỉ như sau:

  • TP. Hồ Chí Minh:
    + Địa chỉ: Văn phòng Tổng lãnh sự quán Pháp – 27 Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1.
    + Điện thoại: (08) 3520 6800.
  • Hà Nội:
    + Địa chỉ: Văn phòng Đại sứ quán Pháp – 57 Trần Hưng Đạo, Hà Nội.
    + Điện thoại: (04) 3944 5700

Đặt lịch hẹn nộp sơ xin visa Pháp

Có 02 cách để bạn có thể đặt lịch hẹn nộp hồ sơ xin visa đi Pháp với LSQ Pháp, bạn hãy lựa chọn phương án tốt nhất cho mình. Và lưu ý rằng LSQ chỉ tiếp nhận hồ sơ khi đã đặt lịch hẹn từ trước chứ không nhận hồ sơ không có lịch hẹn. Nên đây là bước quan trọng, cần thiết bạn phải thực hiện trước khi đến trực tiếp văn phòng LSQ.

  1. Đặt qua tổng đài điện thoại: Bạn có thể gọi trực tiếp vào số 1900 6780 (chỉ áp dụng cho thuê bao Việt Nam) để đặt lịch hẹn
    + Thời gian nhận cuộc gọi từ thứ hai đến thứ sáu 8.00 – 17.00.
    + Nhân viên lãnh sự sẽ hỏi bạn một số câu hỏi chung chung như: tên, tuổi, số passport, dự tính đi ngày nào, đi bao lâu, đi những nước nào, hồ sơ đã hoàn tất chưa, và đưa ra một ngày giờ và hỏi bạn có thể tới LSQ để nộp hồ sơ vào ngày giờ ấy không?
    + Sau đó bạn sẽ được cung cấp lịch hẹn (nên tránh thời điểm tháng 09 để đặt lịch hẹn và được cấp visa nhanh hơn, thời điểm này có khá nhiều hồ sơ)
  2. Đặt qua website trung gian của LSQ Pháp: Bạn truy cập vào website: https://fr.tlscontact.com/ đăng ký tài khoản, sau đó vào mail kích hoạt tài khoản, đăng nhập và đặt lịch hẹn ngay trên website này. Đây là một website trung gian với LSQ Pháp giúp mọi người có được lịch hẹn dễ dàng hơn và có nhiều thông tin bổ ích, bạn không hề mất một khoản phí nào cho việc đặt lịch hẹn.
    + Lưu ý: bạn chỉ thực hiện một lần và điền chính xác thông tin, không được submit 2 lần vì như thế hồ sơ của bạn sẽ bị loại vào hồ sơ ảo.

Trong 2 cách này thì đặt qua điện thoại bạn sẽ có được lịch hẹn nhanh hơn, còn đối với đặt qua website bạn sẽ có sẵn tài khoản mà sau này có thể dùng để kiểm tra tình trạng hồ sơ cũng như kết quả hồ sơ của mình.

Danh sách giấy tờ cần cung cấp đối với thị thực ngắn hạn (xem file pdf)

1. Các văn bản không thể thiếu khi nộp hồ sơ

  • Mẫu đơn xin thị thực Schengen : điền rõ ràng, ghi ngày và ký tên
  • 01 hình thẻ đáp ứng đủ các tiêu chí sau : ảnh chụp phần đầu của đương đơn, chụp từ phía trước mặt, chụp gần thời điểm nộp đơn, người trong hình giống người thực, khổ hình 3.5 cm x 4.5 cm, là hình màu trên nền trắng đồng màu (phông nền có màu không được chấp nhận), đầu để trần.
  • Hộ chiếu có hiệu lực, được cấp không quá 10 năm, còn giá trị ít nhất ba tháng sau ngày rời khỏi lãnh thổ các nước thành viên Shengen, còn ít nhất 2 trang trắng : Nộp bản chính và bản photocopie tất cả các trang thông tin và các trang có dấu (nếu có).
  • Sổ hộ khẩu : Nộp bản chính và bản photocopie.
  • Lệ phí hồ sơ : trả bằng tiền mặt bằng đồng VN tương đương với 60 Euros.
    Lưu ý : lệ phí hồ sơ không được hoàn lại trong trường hợp từ chối cấp thị thực.

2. Giấy tờ chứng minh mục đích của chuyến đi

Đi du lịch hay mục đích cá nhân :

  • Thư mời của một cá nhân trong trường hợp lưu trú tại nhà của cá nhân này ==> giấy bảo lãnh (attestation d’accueil)==> Tụi con gởi bằng DHL

3. Giấy tờ chứng minh chỗ ở :

Chứng minh chỗ ở :

  • trong trường hợp lưu trú tại nhà một cá nhân – bản chính giấy bảo lãnh (attestation d’accueil) (http://vosdroits.service-public.fr/F2191.xhtml) do Tòa thị chính nơi lưu trú cấp. Trình bản chính + bản sao : Tụi con gởi bằng DHL

4. Khả năng tài chính :

  • Giấy tờ chứng minh đương đơn có đủ khả năng tài chính bảo đảm cho các chi phí của chuyến đi trong khu vực Schengen : sao kê tài khoản ngân hàng 3 tháng gần nhất, chứng nhận số dư tài khoản, sổ tiết kiệm, phiếu lương 3 tháng gần nhất, xác nhận mức lương của người sử dụng lao động (bản chính + bản sao).
  • Chứng minh tài chính: Giấy tờ nhà đất (photo, sao y bảng chính), sổ tiết kiệm hoặc số dư tài khoản ngân hàng (tối thiểu 100.000.000 VND), giấy tờ xe ôtô, cổ phiếu, cổ phần,

5. Các giấy tờ khác :

  • Giấy xác nhận đặt vé máy bay 2 lượt đi-về giữa Việt Nam và Pháp, do một công ty du lịch cấp (Bản chính và bản sao).
  • Lịch trình chuyến đi, ghi rõ ngày đến, ngày đi, số ngày lưu trú tại từng quốc gia và mục đích của chuyến đi.
  • Giấy tờ chứng minh tình trạng nghề nghiệp :
    • Nhân viên : giấy xác nhận việc làm có ghi họ tên, chức danh, ngày bắt đầu làm việc và mức lương của đương đơn, được in trên giấy có tiêu đề của công ty, có đề ngày, có chữ ký và con dấu của công ty (bản chánh và bản sao).
    • Người nghỉ hưu: Quyết định về hưu, thẻ hưu, sổ hưu

6. Bảo hiểm đi lại

  • Bảo hiểm du lịch quốc tế, bảo đảm cho các chi phí nhập viện và vận chuyển về nước tại khu vực Schengen trong thời gian chuyến đi (bản chính + bản sao).

PostHeaderIcon Thông báo

Đã có giấy mời  phái đoàn ông bà qua thăm con cháu rồi.

Ngày mai mẹ Anh sẽ đi gởi 2 tờ giấy mời  về nhà ông bà Nội rồi ông Ngoại với ông bà Nội bắt đầu đi làm visa để qua thăm con cháu nhé.

Dì Út làm giấy mời bác Phúc Ngự vì trên chổ dì Út ko giới hạn diện tích nhà ở của người mời. Trên giấy mời, điền là mời cô chú.

Paris thì khó hơn, yêu cần phải có diện tích tối thiểu cho từng người. Nhà Misan& Wayna vậy mà tính là bốn người nên chỉ có thể mời được 1 người thôi, nên chị Anh với anh Đức mời ông Ngoại. Giấy mời điền là mời bố.

Ngày mai sẽ thông báo số bưu phẩm để mọi người biết khi nào thư tới.

Hẹn tháng 5 nhé.

 

PostHeaderIcon Chúc mừng cô Ba hôm nay được 16 tháng.

 

Chiều hôm kia cô Ba làm bà Ngoại cảm động gần khóc: Bà Ngoại tới nhà trẻ đón cô Ba, cô Ba đầu tiên nhìn có vẻ ngạc nhiên, rồi cô chạy một mạch tới chổ bà Ngoại, ôm cổ, ngả đầu lên vai bà Ngoại. Lát sau đi đón Misan, bà Ngoại định bồng Misan chút mà cô Ba đã khóc lên ko chịu. Con chó con, ko hiểu sao lại quấn bà Ngoại ghê luôn.

Sáng hôm qua mẹ đưa cô Ba đi nhà trẻ, được nghe cô giữ trẻ tường thuật một lần nữa cái scene cảm động chiều hôm trước. Cô nói với mẹ; nó ôm thắm thiết bà Ngoại, còn ông đứng đó mà nó chỉ nhìn thôi, ông ấy nói là ổng có đứa lớn rồi.

Tối hôm qua mẹ đi làm về mà nó cũng ko chạy lại với mẹ như mọi hôm. Có bà Ngoại là đủ rồi.

Thiệt là kì.

 

PostHeaderIcon « …Rồi mình châm châm châm mình làm thật nhẹ tay… »

(Nhại theo bài  » em tập đánh răng »)

Cậu Hùng từng kể chuyện ở tù lúc có dịch ghẻ, y tá bác sĩ đâu có thời gian mà bôi thuốc cho bệnh nhân. Nên người ta pha một xô thuốc, rồi nhúng cây chổi vào và … quét lên từng người. Hai ba nhát là xong.

Sáng nay, lúc bôi thuốc cho Misan mẹ Anh chợt nhớ tới câu chuyện kinh& hài này, thầm nghĩ chắc mẹ Anh cũng sẽ di mua 1 cây cọ rồi quét thuốc lên người Misan cho nhanh. Buổi sáng đã luôn căng thẳng vì ko kịp giờ, nay lại phải cố bình tĩnh, thong thả để vừa dỗ vừa chấm thuốc lên từng đầu mụn cho Misan.

Misan bị thuỷ đậu nặng hơn Wayna. Hay vì con lớn, có nhiều diện tích trên người nên mẹ thấy nó mọc nhiều hơn. Mấy hôm trước tối ngủ ko được vì ngứa, vì đau, cứ lăn qua lộn lại. Con ôm gối qua ngủ với mẹ để mẹ xoa cho con, có hôm mẹ con vừa mới ngủ được thì con rớt lăn quay xuống giường. Con khóc, mẹ xót.

Tối hôm qua bắt đầu ngủ ngon, sáng nay lại ko muốn dậy nên cứ rề rà gây khó khăn cho mẹ. Mẹ cầm cây bông ngoáy tai, chấm thuốc lên từng đầu mụn của con mà con thì cứ vặn vẹo, nhích tới nhích lui mỗi lần mẹ chấm. Thiệt là muốn phát điên. Sáng nay kiễm tra thấy có 1 con mụn đã xuất hiện dưới gan bàn chân con. Mới nhú thì chưa đau nhưng tối nay thì nó sẽ sưng to, ko biết mai con có đi được ko hay chỉ ngồi 1 chổ thôi.

Mẹ ngán nhất là con ko đi được, con sẽ đòi ở nhà rồi con cứ nằm trên salon mà xem phim từ sáng tới chiều.